Tự sự đại trượng phu 35: Đã một thời tôi mặc cả từng đồng lẻ với cuộc sống, nhưng giờ đây, bất cứ mức lương nào tôi đòi hỏi, cuộc sống cũng sẵn sàng chi trả

Tôi năm nay 35 tuổi, trải qua khá đa dạng vấp váp, sai lạc, thăng trầm trong cuộc sống cũng như trong công việc. Tôi cũng đã trải đời qua các giai đoạn khủng hoảng tuổi 20, 25 và đáng lẽ sẽ bước vào khủng hoảng tuổi 35 giống như hồ hết người khác. Nhưng may mắn, tôi đã sớm thức thức giấc và giác ngộ, nhận ra việc phải đổi mới bản thân ngay ngay tức khắc để có thể ung dung trước các biến số của đời sống. Một trong những kỷ luật quan trọng tôi luyện giũa cho mình, đó là việc lập chỉ tiêu và ý tưởnrg.

Tôi hỏi bạn nhé, đã bao giờ bạn nghĩ trong 5 năm đến bản thân mình sẽ khiến cho gì chưa? Tiêu chí công việc lúc này của bạn là gì? Bạn định giảm cân, tập gym, bỏ thuốc lá. Bạn có tư vấn được câu hỏi: "Tôi muốn làm được gì tham gia cuối ngày bữa nay" không? Ví như những mục tiêu đó vẫn dừng ở mức dự định, nghi vấn...thì tôi dám đảm bảo, cuộc sống của bạn sau này sẽ phải trả giá đắt.

Nếu bạn muốn làm được thắng lợi, bạn cần phải đặt ra chỉ tiêu để quản trị thế cục của bản thân. Giả dụ không có tiêu chí, bạn sẽ thiếu tập trung và xác định phương hướng. Tạo lập mục tiêu không chỉ giúp bạn nhân tố khiển xác định phương hướng của cuộc sống mà còn là chuẩn mực để xác định xem bạn có đang đích thực chiến thắng hay không.

Thử nghĩ xem: Có một triệu USD trong ngân hàng sẽ là bằng chứng của chiến thắng nếu như một trong các mục tiêu của bạn là tích lũy của cải. Còn giả dụ tiêu chí của bạn là khiến từ thiện thì việc giữ tiền trong trương mục lại trái với khái niệm chiến thắng của bạn.

Để chấp hành chỉ tiêu bạn còn cần phải nhân thức bí quyết thiết lập chúng. Bạn chẳng thể chỉ nói: "Tôi muốn" và trông chờ phép màu xảy ra được vì tạo lập tiêu chí là một thời kỳ dài lâu mở màn bằng việc để ý chu đáo những gì bạn muốn giải quyết được và hoàn thành với toàn bộ khó khăn phải xong xuôi. Dưới đây là bài phân tích sự đặc biệt giữa việc sống - khiến cho việc có mục tiêu và không có tiêu chí, trong khoảng đó dẫn đến việc thay đổi kiếm được thức tận sâu bên trong. Bạn sẽ thấy, cuộc đời bản thân hoàn toàn khác lạ giả dụ được lập trình, lên ý tưởnrg rõ ràng và từng bước thực hiện chúng.

Tự sự đàn ông 35: Đã một thời tôi mặc cả từng đồng lẻ với cuộc sống, nhưng giờ đây, bất kỳ mức lương nào tôi yêu cầu, cuộc sống cũng sẵn sàng chi trả - Ảnh 1.

- 01 -

Trong quá khứ, khi muốn đạt tới bất kỳ tiêu chí nào dù lớn hay ốm, nhường nhịn như tôi chẳng thể làm gì hơn là mò mẫm trong sự ngu dốt. Bởi lẽ, tôi có rất ít niềm tin vào năng lực của phiên bản thân. Tôi tự hỏi phiên bản thân vì sao phải đặt ra những mục tiêu bé nhỏ và bình thường chỉ để thỏa mãn năng lực thấp kém của bản thân mình. Khiến cho tương tự có sản xuất sự khác biệt nào về cục bộ không? Và thế là mỗi ngày tôi lại chệnh choạng bước ra trái đất không có hướng đi lẫn động cơ chỉ hi vọng tồn tại đến cuối ngày.

Tôi quyết đoán một bí quyết gian dối với bản thân rằng tôi chỉ đang kì vọng một khoảnh khắc thích hợp hoặc một vận may để thay đổi mà không thể tin yêu dù chỉ một tẹo rằng mai sau sẽ khác với dĩ vãng. Trôi nổi trong khoảng ngày này qua ngày khác thì cực kì dễ chẳng cần đến tài năng hay cố gắng, cũng chẳng đối diện với nỗi đau. Hình như đó việc đặt mục tiêu cho một ngày, một tuần hoặc một bốn tuần và làm được những tiêu chí đó lại là điều chưa bao giờ thuận lợi.

"Mai bản thân sẽ khởi đầu", ngày qua ngày tôi tự nhủ với bạn dạng thân như thế. Khi ấy, tôi không nhân thức rằng Ngày Mai chỉ có thể tìm thấy trong tờ lịch của những kẻ ngốc. Vì không trông thấy sai trái dại khờ của chính mình và không hiểu nhân thức đủ, tôi đã phung phí thế cuộc trong sự thong thả và nếu như không chiếm được, chắc hẳn tôi vẫn sẽ trì trệ cho đến khi mọi việc đã quá muộn.

Giữa muộn và quá muộn có một khoảng cách thức cực kì lớn.

Tự sự đàn ông 35: Đã một thời tôi mặc cả từng đồng lẻ với cuộc sống, nhưng giờ đây, bất kỳ mức lương nào tôi yêu cầu, cuộc sống cũng sẵn sàng chi trả - Ảnh 2.

- 02 -

Tôi đã sống trong hẻm hóc của sự ngu dốt bởi không có chỉ tiêu. Lúc nào cũng dự kiến đổi mới và khiến cho cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng chưa bao giờ có thời điểm để bắt tay vào thực hiện. Việc này thực ra chẳng khác nào hoãn ăn uống, ngủ nghỉ trong khoảng ngày này qua ngày khác cho đến khi cái chết mua đến.

Suốt phổ quát năm trời, giống như đa dạng người khác, tôi đã tin chắc rằng những mục tiêu xứng đáng độc nhất là những tiêu chí to lớn với thật phần lớn thưởng: Tiến thưởng bạc, danh vọng và quyền lực. Tôi đã sai lầm biết bao.

Giờ đây tôi đã biết rằng người khôn ngoan không bao giờ đặt tiêu chí quá lớn. người khôn ngoan sẽ gọi những mục tiêu lớn là ước mong, tôi thương cảm và gìn giữ chúng trong tim – nơi người khác không thể tìm thấy và nhạo báng nhạo. Rồi đón tiếp những chỉ tiêu dành cho ngày hôm đó, và trước khi đi ngủ, đảm bảo rằng chính mình đã kết thúc phần lớn ý tưởnrg trong ngày.

Chẳng bao lâu sau, các thành quả của mỗi ngày được tích tiểu thành đại như loài kiến xếp chồng những hạt cát để rồi cuối ngày xây đắp một tòa lâu đài đủ rộng để chứa đựng bất cứ giấc mơ nào.

Trên thực tại, điều này không khó khăn chấp hành. Một khi ta học được bí quyết giữ vững sự nôn nả và biết cách đối phó với cuộc sống từng ngày càng. Tôi có thể khiến vấn đề đó. Tôi sẽ khiến cho nhân tố đó.

Tự sự đàn ông 35: Đã một thời tôi mặc cả từng đồng lẻ với cuộc sống, nhưng giờ đây, bất kỳ mức lương nào tôi yêu cầu, cuộc sống cũng sẵn sàng chi trả - Ảnh 3.

- 03 -

Có được lề thói đặt ra tiêu chí và hoàn thành nó tức là ta đành rằng được người ấy thắng lợi. Ngay cả những việc làm cho tẻ nhạt nhất cũng sẽ trở thành thoải mái hơn giả dụ mỗi ngày tôi thi hành chúng với niềm tin rằng mỗi công tác, dù bình thường và đơn điệu đến mấy, đều sẽ đưa đến gần với ước mơ của bản thân mình hơn. Thật là một cách thoải mái để tiếp diễn tiến lên trong cuộc sống!

Bởi nếu mỗi sáng không mang tới nụ cười mới giúp tôi hưởng thụ việc chấm dứt tiêu chí trong ngày, hoặc mỗi tối không cho tôi được sự toại nguyện khi xong xuôi những chỉ tiêu ấy, thì cuộc sống qua một ngày liệu có ý nghĩa gì.

Giờ đây tôi tin rằng cuộc sống có thể vô cùng vui lòng, như thú vui của những đứa trẻ đùa vui khi một người thức dậy và nhân thức rằng có một đoạn đường rõ rằng đang chờ đợi họ phía trước. Giờ đây tôi biết chính mình đang ở đâu. Tôi cũng đã nhân thức cái đích mà mình mà muốn những chỉ tiêu này đưa tới là đâu.

Tương lai tôi sẽ có tiêu chí, và ngày hôm sau, và ngày hôm sau nữa. Tôi sẽ không bao giờ chào đón rạng đông mà không có kế hoạch.

Đã có một thời tôi mặc cả từng đồng lẻ với cuộc sống, dù thế, cuộc sống vẫn chẳng trả thêm cho tôi xu nào. Nhưng những năm 04 tuần dốc sức vì vài đồng gầy đét của tôi đã kết thúc rồi. Giờ tôi đã nắm bắt ra rằng, bất kỳ mức lương nào tôi yêu cầu, cuộc sống cũng luôn chuẩn bị chi trả.

Mặt trời không soi sáng lên tôi chỉ để đề đạt nỗi bi thương của ngày bữa qua. Quá khứ đã bị chôn vùi và tôi suýt nữa đã chuẩn y bản thân bị chôn vùi cùng với nó. Giờ thì tôi không khóc nữa, hãy để ánh mặt trời chiếu rọi lên những triển vọng của tương lai… và lên cả tôi nữa. Sống có mục tiêu, có xác định phương hướng, tôi thấy như được soi chiếu dưới ánh mặt trời, con đường đi đến thênh thang và rộng thành lập. Việc của tôi là tận tụy, kiên trì đi tới đích mà thôi. Tôi đã đưa ra một nguyên tắc cho đời bản thân, và nghiêm cẩn thi hành nó: Tôi sẽ không bao giờ chào đón rạng đông mà không có ý tưởnrg.

*Bài viết dựa theo quan niệm của tác giả, tìm hiểu cuốn sách The Greatest saleman in the World của Og Mandino

Theo Ngọc Tú

Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: gia nha dat