'Mẹ tôi chỉ có một mắt': Câu chuyện khiến chúng ta giật mình nhận ra bản thân mình từng đối xử vô tâm tới thế nào với cha mẹ

Khi còn trẻ, chúng ta không thể hiểu được những lý do thực thụ đằng sau hành động của phụ vương mẹ mà chỉ nghĩ dễ chơi rằng cha mẹ khiến phiền chúng ta, làm cho chúng ta thương tổn và mắc cỡ. Chúng ta đã không trông thấy phụ thân mẹ hy sinh bao nhiêu mà chỉ thân mật tới lời người khác nói và cảm xúc của bạn dạng thân. Đó là một phần chẳng thể giảm thiểu khỏi của tuổi thơ.

Đã bao lâu rồi bạn không về ăn cơm cùng thân phụ mẹ? Đã bao giờ khi cha mẹ gọi điện mà bạn lại càu nhàu không có việc gì thì đừng có gọi? Đến thời điểm nào đó, chúng ta sẽ trông thấy một sự thật khủng khiếp rằng phiên bản thân quá man rợ với thân phụ mẹ. "Mẹ tôi chỉ có một mắt" chính là câu chuyện đã truyền cảm hứng giúp phổ biến người nhận ra họ từng đối xử vô tâm với phụ vương mẹ như thế nào trong khi phụ thân mẹ luôn hy sinh vì vui vẻ của con trẻ trong nhà mà không một lời phàn nàn hay ân oán trách.

Mẹ tôi chỉ có một mắt: Câu chuyện khiến chúng ta giật mình nhận ra mình từng đối xử vô tâm đến thế nào với cha mẹ - Ảnh 1.

Mẹ luôn là người dõi theo từng bước chân của ta trên phố đời. Thế nhưng, không phải đứa con nào cũng nắm bắt được nỗi lòng của đấng sinh thành.

Câu chuyện kể về một chàng trai luôn cảm thấy hổ ngươi khi có người mẹ khuyết tật. Anh ta chưa từng nhắc tới mẹ do vì bà chỉ có một mắt. Mỗi khi người mẹ khiến lao công trong khu vui chơi hình thành, anh ta đều lo ngại sẽ bị bạn học nhìn thấy họ là mẹ con. Anh ta sợ hãi quần chúng cười nhạo vì có người mẹ khuyết tật. Vì thế, mỗi lần nhận ra mẹ chính mình là anh ta luôn giận dữ và mắng chửi rằng cuộc sống sẽ tốt hơn nếu như bà mất tích. Người đại trượng phu không bao giờ nghĩ tới những lời nói đó đã tổn thương mẹ chính mình như thế nào.

Phổ thông năm trôi qua, người con trai kết duyên và có con. Vậy nhưng cảm giác trinh nữ về người mẹ của anh ta lại chẳng hề bặt tăm. Khi bà mẹ chỉ có một mắt đến thăm mái ấm con trai, bà đã bị chính người con bản thân nuôi khôn lớn hà khắc đuổi đi. Anh ta không chuẩn y bà tới gần và làm phiền mái ấm của bản thân. Đến khi nghe tin bà mẹ đã qua đời, anh ta thậm chí không phải cảm thấy đau xót, nhớ tiếc nuối.

Mọi chuyện chỉ thay đổi khi người nam nhi chiếm được một lá thư mà bà mẹ nỗ lực viết trước khi từ giã cõi đời. Trong bức thư, bà mẹ vẫn xin lỗi đàn ông vì đã khiến phiền mái nhà anh. Và rồi, bà giải nghĩa cho anh nghe vì sao bà chỉ có một con mắt. chậm triển khai là một bí mật bà đã cất giấu trong khoảng lâu. Bà kể rằng đàn ông nhỏ nhắn của bà đã gặp tai nạn khi còn tí hon. Vụ tai nạn hiểm nguy làm cho cậu tí hon ấy vĩnh viễn mất đi một bên mắt. Vì vậy, bà đã tự nguyện nhường mắt của mình cho nam nhi. Bà không thể nhẫn nhịn được sự khổ sở khi nghĩ rằng đại trượng phu bản thân sẽ phải trải qua cuộc sống chỉ có một con mắt, chẳng thể đứng nhìn con lớn lên với khuyết thiếu trên khuôn mặt đáng yêu. Cậu nam nhi đó cũng chính là chàng thanh niên đã xua đuổi, luôn cảm thấy trinh nữ về người mẹ của mình suốt bao năm. 

Trong lá thư, người mẹ cũng viết rằng bà luôn kiêu hãnh về đàn ông bản thân mình và chưa bao giờ bi quan vì bất cứ yếu tố gì anh ta đã khiến cho. Bà tin rằng nam nhi cũng rất yêu mẹ. Rồi bà kể lại khoảng thời điểm khi con trai còn tí hon, tập đi, hay những lúc không may bị ngã rồi lại chạy nói quanh bên mẹ. Người mẹ khuyết tật ấy luôn nhớ mong đại trượng phu số đông vì anh ta là cả thế giới đối với bà mẹ.

Người đàn ông lúc này mới cảm thấy hối hận, đau khổ và day ngừng vì những gì chính mình đã khiến. Anh ta chợt nhận ra mình chưa bao giờ thân mật đến mẹ. Chưa từng một lần hỏi han sức khỏe của bà. Chưa từng một lần thắc mắc vì sao bà chỉ còn một bên mắt. Cũng chưa từng thương cho nỗi nặng nhọc của bà, làm cho công việc chân tay công sức vất vả để nuôi anh ăn học. Anh lúc nào cũng chỉ than thân trách phận, vì sao mình không hiện ra trong mái ấm điều kiện hơn. Vì sao mẹ bản thân mình không ưu tú, không làm cho văn phòng nọ, cơ quan kia, để anh được nở mày nở mặt. Anh đâu có ngờ rằng, vì anh, mẹ đã hy sinh phổ quát tới thế. 

Nhìn xung quanh, anh nhận ra bản thân chẳng kém cạnh bạn bè, được ăn được học, được thành người, giờ đây cũng có địa vị, lấy phi tần sinh con. Thế nhưng, anh chẳng còn mẹ, cũng chẳng còn thời cơ để sửa sai hay bù đắp cho bà. Sự ích kỷ, láo xược, sống chỉ biết bạn dạng thân bản thân mình và vô tâm trước chính bậc sinh thành của chính mình đã làm cho anh ta phải trả một cái giá quá đắt. 

Nguyễn Linh

Theo Trí thức trẻ/Lifehack


Đọc thêm: gia nha dat