Vì sao 23-27 tuổi là quãng thời gian tồi tệ nhất của một người con trai? Không địa vị, không phong phú, sự nghiệp mới mở màn!

Đàn ông, trong khoảng trước tới nay, vẫn được cho là cột trụ của gia đình, lưng dài vai rộng gánh cả một bồ trách nhiệm. Đàn bà có những điểm yếu thì nam nhi cũng có những nỗi lo thầm độc đáo riêng. Chẳng một bạn nào hoàn hảo nên có lợi thế thì sẽ có khuyết điểm.

Vốn dĩ đảm nhận trọng trách lớn tương tự, lại là đàn ông, đại trượng phu thường không có khuynh hướng cho người khác nhân thức lúc bản thân yếu ớt. Ai cũng có những lúc yếu lòng, lúc thất bại, lúc không bằng lòng về cuộc sống của chính mình nhưng chẳng phải khách hàng nào cũng muốn phô bày trước mắt người khác một hình ảnh như thế.

Quãng thời gian, từ 23 đến 27 tuổi, có nhẽ là quãng thời điểm mệt mỏi nhất đối với một người đại trượng phu, cứ cho đó là tồi tệ nhất cũng được. Tuổi xanh là khoảng thời gian đáng nhớ nhất đối với một loài người nhưng cũng là khoảng thời điểm té ngã dễ nhất, phổ quát nhất. Có như thế, con người ta mới có cơ hội được trưởng thành, thừa hưởng những yếu tố tốt đẹp hơn...

23-27 tuổi: Không có gì trong tay, ngoại trừ những thời cơ

Quả đúng vậy, đâu có gì trong tay ngoài tấm bằng đại học, một vài chứng chỉ học tập, kĩ năng hay trải nghiệm khiến cho việc vẫn còn thiếu sót, cần phải học hỏi, thu nạp đa dạng hơn. Nếu mái nhà có nhân tố kiện thì chắc hẳn có thể đã mở màn mọi thứ trong khoảng con số 5 rồi, chứ chẳng phải con số 0 đầy mỏi mệt, thất bại như thế nữa.

Nói vậy thôi, nam nhi mà có chí thì dù vấn đề kiện mái ấm anh ta có khá giả tới thế nào đi chăng nữa, con đường thành công cũng chẳng bao giờ được trải đầy huê hồng mà thiếu đi những cái gai nhọn hoắt có thể cản trở bước chân bất cứ lúc nào. Con trai khi ấy, khi 23-27 tuổi, mỏi mệt lắm chứ, không có gì trong tay, chỉ chờ những cơ hội đến rồi nắm bắt.

Tại sao 23-27 tuổi là quãng thời gian tồi tệ nhất của một người đàn ông? Không địa vị, không giàu có, sự nghiệp mới bắt đầu! - Ảnh 1.

23-27 tuổi: Người bản thân mình yêu đi lấy chồng

Những người đi trước thường nói con gái có thì. Đúng, con gái dù cho có mạnh mẽ tới đâu thì cũng cần một chỗ dựa vững chắc. Đàn ông khi ấy, chắc chắn có thể là một chỗ dựa nhưng vững chắc hay không thì chẳng thể nhân thức vì họ bỏ ra thời gian chính mình có để lo gây dựng sự nghiệp, để lo tìm chỗ đứng trong xã hội. Ở độ tuổi ấy, rất ít người con gái muốn phụ thuộc một chỗ dựa không vững bền.

Tuy nhiên, chẳng người nào muốn một người đàn ông khác là chỗ dựa vững chắc cho người bản thân mình yêu cả. Nhưng vì mai sau xán lạn của hai đứa nên họ cần phải hi sinh rộng rãi hơn những giây khắc bên cạnh người ấy để đầu tư vào công việc. Đại trượng phu ấy mà, họ vẫn gán cho mình bổn phận làm cho rường cột mái ấm, nên không cần cù làm cho việc thì khiến sao có thể ngấc cao đầu nhìn họ hàng nhị bên.

23-27 tuổi: Tương lai mới chỉ bắt đầu

22 tuổi, chân ướt chân ráo bước ra ngoài thị trấn hội. Dù 4 năm đại học, có siêng năng đi khiến hay tham gia các sự kiện thì kỹ năng, kinh nghiệm vẫn được đánh giá thấp. Ai có năng lực tốt hơn thì sớm gặt được những tác phẩm đầu tiên. Tuy nhiên, phải nói đi nói lại rằng dù tự tin đến mấy về bạn dạng thân thì quãng thời điểm 23-27 tuổi cũng không hề quãng thời gian một người trẻ làm được phổ biến công trình.

Vì sao? Vì ngỡ tưởng chạm tay tới chiến thắng rồi, hóa ra lại chẳng hề, hầu hết chừng ấy vẫn đổi lấy một cái tát đau điếng của cuộc đời. Ở độ tuổi ấy, có vấp ngã mới có trưởng thành, có thất bại mới nhân thức trân trọng tác phẩm. Ở độ tuổi ấy, người đại trượng phu phải tiến công đổi phổ biến, mệt mỏi có, ức giễu cợt, áp lực có, với lí do muốn để tương lai là ưu tiên số 1 mà thôi.

Tại sao 23-27 tuổi là quãng thời gian tồi tệ nhất của một người đàn ông? Không địa vị, không giàu có, sự nghiệp mới bắt đầu! - Ảnh 2.

23-27 tuổi: Phải đối diện với những nghi vấn tìm hiểu của những người xung quanh

Những câu hỏi quen thuộc như: "Hiện giờ làm gì rồi?", "Lương bốn tuần bao lăm?", "Bao bọc giờ lấy hoàng hậu?", "Khi nào định tìm nhà?", "Không mua ô tô đi chứ cứ đi xe máy đến bao giờ nữa?"... Từng ấy câu hỏi cũng đủ làm nhân loại ta cảm thấy bị khiến cho phiền. Bởi vì khi ấy, trong tay đã khiến cho gì có gì đâu, sự nghiệp còn mới mở màn, mai sau vẫn còn đang mông lung.

Ngẫu nhiên nắm chắc trong tay điều gì, yếu tố dĩ nhiên là người ta chẳng thể nhân thức mai sau bản thân sẽ ở đâu và sẽ có gì rồi. Ấy thế mà, đâu có mấy bạn nào nắm bắt, họ luôn hỏi những thắc mắc được cho là "quen miệng", "đứa nào chưng cũng hỏi thế". Tổn thương lắm chứ, nhìn đồng đội rồi người nọ người kia tầm tuổi chính mình được tạp chí vinh danh, ca ngợi làm cho sao không thấy đau lòng cho được.

23-27 tuổi: Hiểu ra rằng những vấn đề chính mình nhân thức trước kia chỉ là những yếu tố bản thân tự vẽ ra

Thực tế khác hoàn toàn so với những gì con người ta nghĩ suy và nghĩ đến. Bất kì ai cũng đều phải lớn lên và trưởng thành. Nhân tố khổ cực nhất khi trưởng thành là hiểu ra những nhân tố mình nghĩ trước kia không giống thực tế và rồi tự cảm thấy chon von trong những nghĩ suy ấy. Có những người vì cứ tự trách phiên bản thân bản thân vô cớ rồi vô tình, đẩy bản thân cô lập trong xã hội "thiên biến vạn hóa", kéo bản thân mình ra xa khỏi thực tại lúc nào không hay.

Tại sao 23-27 tuổi là quãng thời gian tồi tệ nhất của một người đàn ông? Không địa vị, không giàu có, sự nghiệp mới bắt đầu! - Ảnh 3.

Chẳng người nào không phủ nhận quãng thời gian 23-27 tuổi là quãng thời điểm tồi tệ nhất của một người nam nhi cả. Khó khăn, dĩ nhiên, không khách hàng nào né tránh hoàn toàn được. Nhưng, đừng quên, có gian nan thì mới có thuận lợi, có thuyệt vọng thì mới có bằng lòng. Cuộc sống giống như một bạn dạng nhạc vậy, có nốt trầm rồi sẽ có nốt thăng.

Hãy khiến cho những vấn đề chính mình muốn làm, hãy khiến cực kỳ chính mình, hãy sống bằng cả lý trí và xúc cảm, hãy lựa chọn những người đi cùng muốn ở lại, hãy sống là mình, hãy tin vào bản thân mình. Rồi đến một ngày, bạn sẽ có những gì chính mình muốn!

Theo Kiều Mơ

Trí thức trẻ


Đọc thêm: mua nha