23 tuổi mới tốt nghiệp đã sợ cảnh bon chen xã thị, khó khăn sắm việc, toan lo kiếm tiền: Bạn teen ơi nên nhớ, ổn định cũng cần có tiền trước!

Khoảng năm tư đại học, Anh Đào đến đơn vị chúng tôi tập sự. Cô ấy cần cù, cần mẫn, lúc nào cũng kết thúc rất với tốc độ cao và rất tốt những nhiệm vụ được giao, một cô gái có tư chất mưu trí lại nỗ lực nỗ lực hết mình. Đúng đợt phòng ban chúng tôi đang tuyển người, tôi nói với Anh Đào: "Lũ chị đang cân nhắc giữ em lại khiến việc, em cứ sẵn sàng một bạn dạng sơ yếu lý lịch, chỉ cần phòng nhân lực thông qua, tốt nghiệp kết thúc em sẽ trở thành đồng nghiệp của bè bạn chị."

Thời gian đó, công ty tôi là một tờ báo hàng đầu, nói hơi quá một tẹo, đây là nơi học sinh chuyên lĩnh vực tạp chí và truyền thông cả nước đều muốn xin vào khiến việc. Năm đó, tình hình việc làm nội địa rất bi lụy, theo lẽ thường, khi chiếm được tin này, cô ấy hẵn phải vui mừng tới bất tỉnh nhân sự đi, không thì cũng quay ba vòng tại chỗ, như vậy đã được coi là kiềm nhạo báng lắm rồi.

Vậy mà Anh Đào lại từ chối.

Cô ấy chia sẻ, mơ ước lớn nhất của cô ấy từ khi còn gầy tới giờ là trở thành hậu phi nhân từ dâu thảo. Ví như làm cho phóng viên, thời điểm khiến việc sẽ không bình ổn, tuy không cần quẹt thẻ viên chức, nhưng cũng chẳng thể tan ca đúng giờ. Cô ấy muốn sắm một công việc 9 giờ sáng 5 giờ chiều giống như dạy học hoặc khiến cho tổ chức kinh doanh nhà nước, sẽ an từ từ định hình hơn. Vì bạn trai của cô ấy là nhân viên Công nghệ Thông tin, công việc rất bận rộn, cô ấy kì vọng hằng ngày khi tan ca đi về nhà, anh ấy có thể được ăn cơm cô nấu.

Nhân từ lương thục đức, phẩm chất hãn hữu có cỡ này, đúng ra tôi phải ca ngợi ngợi cô ấy. Nhưng tôi thật sự coi cô ấy như em gái nên khuyên rằng, điều quan trọng nhất chẳng hề để người nam nhi được ăn ngon, mà là bạn dạng thân được ăn ngon.

Cô ấy đáp: "Đúng thế. Nên em mới muốn sắm một công việc bình ổn, chứ không muốn làm cho một công việc mạo hiểm, vất vả, suốt ngày phải tăng ca."

Tôi hỏi: "Thế nào mới là công việc bất biến? Không phải em cứ ở một công ty là nhận tiền, đi đâu em cũng có thể nhận. Mới 23 tuổi em đã tính tới chuyện bình ổn rồi sao? Bất biến cần tiền. Thời trẻ nỗ lực thăng tiến, qua mấy năm đầu đời, tới 30 tuổi thu thập được năng lực và trải nghiệm, em mới có nhân cách để định hình. Giống như chị khi mới vào tập sự ở tòa biên soạn, để có thể phóng vấn, thăm dò ngầm tại các trại ghen nạn, suýt nữa chị đã bị tấn công, để phỏng vấn tại các phố đi bộ bỏ ra cho trẻ con có bác mẹ làm thuê nhân di trú trong khoảng vùng khác tới, chị suýt dây tham gia xã hội đen; vì viết một bài báo đề đạt tình hình thụ động, chị bị hiệu trưởng một trường đại học nạt dọa, ra khỏi nhà cũng phải nhìn trước ngó sau. Khi biến thành phóng viên chính thức, chị đã khóc vì không viết được một bài báo hay, cũng khóc vì không đặt nổi một tiêu đề hấp dẫn đọc giả… Chỉ có tương tự, chị mới miễn cưỡng cảm thấy bình an."

23 tuổi mới ra trường đã sợ cảnh bon chen phố thị, cạnh tranh tìm việc, lo toan kiếm tiền: Bạn trẻ ơi nên nhớ, ổn định cũng cần có tiền trước! - Ảnh 1.

Sau đó tôi tình thực khuyên cô ấy: "Em à, thay vì trói buộc tuổi trẻ và cuộc thế mình với một người con trai, tốt hơn hết em hãy kiếm tiền trước. Ví như em ở đây nỗ lực siêng năng, một bốn tuần em có thể dễ dàng kiếm được 10 nghìn tệ, còn có các mối quan hệ, về sau muốn chuyển việc cũng không khó khăn…"

Tôi đây đã dốc hết tâm can khuyên lơn, nước bọt cũng cạn khô, Anh Đào nghe cũng rất chăm chú, vậy mà sau đó cô ấy giải đáp rằng, em biết chị nói đúng, nhưng em vẫn cho rằng hôn nhân và mái ấm cần thiết hơn sự nghiệp. Thế là, Anh Đào đi mua một công việc định hình, cùng với anh người tình đẹp trai của mình.

Tôi như biến thành kiểu người "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng", bạn bè tôi vì thế thường lấy chuyện này ra trêu chọc.

Thời điểm trước, Anh Đào gửi tin nhắn cho tôi: "Chị, em muốn đến thăm chị được không?" Tôi bảo được, em thích ăn gì chị mời.

Chúng tôi cùng nhau đi ăn lẩu, nói chuyện về cảnh ngộ hiện tại của cô ấy. Mùi vị của nồi lẩu rất lôi cuốn, tiết vịt và đậu phụ siêu ngon, nhưng suốt bữa ăn cô ấy đã khóc mấy lần, khiến tôi ăn cũng không thấy phấn kích, ngon lành.

Ra trường đại học kết thúc, Anh Đào mua một công việc ổn định, làm việc trong khoảng 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, mỗi tối nấu cho bạn trai một bữa cơm ngon êm ấm như những gì cô ấy muốn. Nhưng không lâu sau, chỉ đạo trực tiếp của Anh Đào khó khăn ngầm rồi thua người khác, phòng ban cô ấy khiến cho việc phải cắt giảm nhân lực, Anh Đào bị điều sang phòng ban khác nhàn rỗi hơn số đông. Phòng này còn có hai đồng nghiệp nữa, nhưng đồng minh họ cũng rất ít việc, có khi cả năm không thấy mặt. Chung chỉ có một mình cô ấy trong văn phòng, công việc hằng ngày là tándóc, nhiều khi bố trí lại tài liệu.

Sau khi chuyển sang phòng khác, nhân tố khiến cho Anh Đào suy sụp nhất chính là thu nhập của cô từ 5.500 tệ chỉ còn 2.500 tệ, nhà cấp bốn cũng không đủ tiền thuê. Cô ấy xin nghỉ việc, sắm một chỗ chăm chút, nhưng gấp rút nhận ra chính mình không có phổ biến chọn lựa. Một phần vì công tác cô ấy đã khiến cho nhị năm nay chẳng giúp cô học hỏi thêm điều gì, trình độ cứ giậm chân tại chỗ, khi nhà phỏng vấn yên cầu những câu liên quan tới chuyên ngành nghề, cái gì cô ấy cũng không nhân thức. Đã thế một năm nay tình hình việc làm cũng trở nên gian khổ hơn…

23 tuổi mới ra trường đã sợ cảnh bon chen phố thị, cạnh tranh tìm việc, lo toan kiếm tiền: Bạn trẻ ơi nên nhớ, ổn định cũng cần có tiền trước! - Ảnh 2.

Đúng lúc này tình cảm giữa Anh Đào và bạn trai có nguy cơ đổ vỡ, mẫu thuẫn lớn nhất là do phương pháp tiêu tiền. Bạn trai cô ấy là mẫu con trai hủ lậu, phong kiến điển hình, ghét nhất thiếu nữ tiêu tiền linh tinh không có kế hoạch. Anh Đào đang trong thời điểm mua việc, đầu óc rối loạn, lên Taobao đặt sắm thuốc nhuộm tóc của hãng L’Oreal tốn 25 tệ nhưng sắm nhầm hàng nhái. Bạn trai nói cô ấy chỉ nhân thức phá của.

Nếu như tiêu tiền tài chính mình tự khiến ra, Anh Đào có thể bảo bạn trai im miệng, nhưng cô ấy đang thất nghiệp, nên chỉ còn cách thức chịu đựng. Sau đó, cô ấy đi làm cho một trang mạng, lương bốn tuần 4.000 tệ, tuần khiến 6 ngày, ngày nào cũng tăng ca tới 10 giờ đêm, còn luôn bị lãnh đạo khiển trách.

Hiện nay cô ấy đã hiểu kiếm tiền cần thiết hơn bạn trai, cô ấy muốn chọn lựa một công tác có lương cao, đáng tiếc lại không còn cơ hội.

Kỳ thực, mỗi lần nhận ra các cô gái trẻ dành hết thời gian, tinh dịch tham gia việc tìm hiểu, phân tích xem làm thế nào câu được đại gia, khiến cho thế nào để bạn trai không đổi mới, khiến thế nào kiểm soát bạn trai, khiến cho thế nào đối phó với kẻ thứ ba, tôi lại muốn nói, đừng bỏ ra thời gian vào những việc vô ích thế nữa. Hãy vứt bạn trai sang một bên, tập trung kiếm tiền trước, bỏ ra nửa thời điểm cho công tác, nhận thức sẽ bao la hơn.

Kiếm tiền có thể làm được những gì? Miễn bạn không làm ăn phi chính nghĩa, bạn sẽ cảm thấy đồng bạc bản thân khiến ra rất có giá trị, lại nâng cao kỹ năng, trải nghiệm khiến việc, có thể trưởng thành.

Khi bạn có tiền, mức sống được nâng lên, góc nhìn rộng thành lập, bạn có thể mua được bạn trai hoặc không tùy ý bạn, không những vậy bạn còn có thời cơ chạm chán được bạn trai ở phân khúc cao hơn.

Trong công tác, cảm giác an toàn chính là, dù nơi bạn khiến cho bị vỡ nợ, bạn vẫn luôn tìm được công việc khác có doanh thu tương đương. Trong hôn nhân, cảm giác an ninh chính là, dù tức thời ly hôn, bạn vẫn có thể chủ quyền kinh tế, vẫn đủ khả năng nuôi con, cùng lúc không hạ thấp chất lượng cuộc sống của bản thân mình.

Trong hoàn cảnh chung, tiền có thể mang tới cho bạn cảm giác an ninh hơn là bạn trai.

* Trích từ cuốn "Sống thực tiễn giữa đời thực dụng", tác giả Mễ Mông.

Theo Mai Phương

Nhịp Sống Kinh Tế


Có thể bạn quan tâm: dịch vụ nhà đất