Fan tố lỗ hổng an ninh để vào sân Mỹ Đình đã có trong khoảng hơn 10 năm trước

Trận chiến với Malaysia trên sân Mỹ Đình kết thúc bằng 3 điểm ngọt ngào cho thầy trò Park Hang Seo. Nhưng bên ngoài những khán đài chật ních khán giả hò reo ấy lại là một câu chuyện ảm đạm về cách NHM thể hiện ái tình cho ĐT – trốn vé vào chui.

Trong thời gian 300.000 đồng/người, những khán giả đến sân nhưng không có vé dễ dãi được "rước" lên tận khán đài mà không sợ bị an toàn nhòm ngó. Có người đi qua cổng phụ, phía bệnh viện Thể thao – nơi có những tay cò đứng sẵn. Có người đi công khai bằng phương pháp dúi "một vật gì đó giống tiền" vào tay những nhân viên bảo kê, an toàn. Và thế, họ đã dễ ợt tham gia sân mà chẳng cần nhọc công tìm vé, trong khi đông đảo người khác đã phải xếp hàng cả ban đêm trước, hoặc mất cả triệu cho những cò vé chợ đen.

Hành vi sai trái bao xưa nay vẫn được ủng hộ hết chính mình?

Tuy nhiên, đây chẳng phải lần đầu tiên yếu tố này hình thành. San sớt với Sport5.vn, fan ruột của bóng đá Việt Nam - anh Nguyễn Tiến Cường khẳng định đây là câu chuyện đã có từ lâu và chính anh cũng là người từng được hưởng thụ.

"Tôi biết lối này trong khoảng năm 2003-2005, đúng trận khai trương sân. Hôm đó được 1 cán bộ dẫn tham gia. Giải Asian Cup 2007 rồi những giải sau nữa, không tậu vé thì có thể nhờ đội ngũ bình an dẫn tham gia", anh Cường san sớt.

Còn theo anh Đức Cảnh chia sẻ với Sport5, đây là câu chuyện anh đã chứng kiến ở giải U19 Đông Nam Á năm 2014 - giải đấu mà lứa Công Phượng, Xuân Trường... lần đầu thi đấu ở Mỹ Đình.

"Cái này có từ bao nhiêu năm ngoái. Hồi bản thân đi xem U19 cũng có nhân viên bình yên kiểm soát an ninh hướng dẫn người vào. Sân rất nhốn nháo. Chắc phải đi từ 12h trưa mới có ghế đúng theo vé để ngồi", anh Cảnh cởi mở san sớt. 

Câu chuyện anh Cường và anh Cảnh kể đã trong khoảng rất lâu, không có bằng cớ gì để trình lên VFF lưu ý "phạt nguội". Tuy nhiên, 2 câu truyện trên là chứng cứ sống để VFF chú ý lại thứ tự khiến cho việc của nhóm bình yên sân Mỹ Đình.

Fan tố lỗ hổng an ninh để vào sân Mỹ Đình đã có từ hơn 10 năm trước - Ảnh 1.

Một cổ cổ vũ đang thanh toán cho "tấm vé thực thụ".

"Cảm ơn anh bảo kê vì đã đem đến trị giá thực của tấm vé cho cư dân", bạn đọc N.T bình luận trên một fanpage. Đọc xong dòng comment này, người viết đột chột dạ nghĩ về câu chuyện bản thân nghe được trong lúc làm cho phóng sự. Có anh giới trẻ trước mặt tay cầm vé mà vẫn phải đứng như những người xem chui bởi đơn giản những kẻ "đi cửa sau" đã chiếm hết ghế của anh ấy.

Và người bạn trẻ này chẳng phải trường thích hợp độc nhất. Ngay phía dưới bình luận này, N.N san sớt về trải nghiệm đáng quên của chính mình trong lần đi xem ĐT vietnam thi đấu, "Có vé tham gia sân, đứng gần 1 tiếng để xếp hàng còn chả được ngồi đúng chỗ đây. Cũ kĩ khích lệ thì đốt pháo sáng, tinh thần chán thật". Anh chàng này tính ra còn hên hơn cậu bạn trẻ đứng trước mặt tôi tối hôm đó, bởi ít nhất anh ấy còn được "ngồi sai chỗ".

Câu chuyện đặt ra là: Từ bao giờ hành động "cướp chỗ ngồi của người này, cho người kia" lại được suy tôn như một vị hero?

Mà chuyện phe vé, vé lậu là điều của VFF, của các đơn vị quản lý cao hơn. Trách nhiệm của những nhân viên an ninh là bảo đảm bình an khi cuộc đấu diễn ra chứ ko phải đóng vai "Robinhood" của sân Mỹ Đình. Hành động mà nhiều người cho rằng "anh hùng" ấy hóa ra lại là việc khiến ngu ngốc mà các "Robinhood" dù có bao tiền cũng không trả đủ.

Những hậu quả khôn lường

Xem xong xuôi phóng sự của Sport5.vn, nhà báo Trương Anh Ngọc có bình luận thế này, "Đoạn ghi hình của Sport5 cho thấy lỗ hổng an ninh ở Mỹ Đình, do chính bảo vệ tạo ra. Nói gở chứ hôm qua có Thủ tướng và Chủ toạ Quốc hội dự khán, kẻ xấu mang thuốc nổ qua tuyến đường này KHỦNG BỐ thì sao? Pháo sáng đã là một điều đáng lên án. Hành vi của người kiểm soát an ninh này có đáng lên án không?".

Theo tôi là có – dù trong hàng trăm, hàng ngàn bình luận trên mạng thị trấn hội vẫn gắng gỏi bảo kê "Robinhood" của họ, tôi vẫn cho là có. Trước cuộc chiến, ĐT vietnam đã được cảnh báo sẽ bị phạt rất nặng hoặc tệ hơn là đá sân trung lập, sân không khán giả nếu còn để tình trạng pháo sáng tiếp diễn. Ấy vậy mà có ít nhất 5 quả pháo sáng đã được nổ trong cuộc chiến với Malaysia. Chúng ở đâu ra khi đầy đủ người đến sân phải đi qua cửa quét an ninh chặt chẽ có thể phát hiện ra bất kỳ đồ dùng gian nguy nào?

Fan tố lỗ hổng an ninh để vào sân Mỹ Đình đã có từ hơn 10 năm trước - Ảnh 2.

Khách hàng nào đảm bảo trong số những người này đều là dân yêu bóng đá đơn thuần?

Ai bảo đảm trong số những người này đều là dân yêu bóng đá đơn thuần? Người viết cũng không chắc nữa, chỉ biết trong giai đoạn vào vai, chúng tôi đã chuyển động trơn vào tận khán đài mà chẳng bị bất kỳ nhân viên an toàn nào "hỏi thăm".

Mà đã lẩn được vào trong sân và đám đông hơn 40 nghìn người hôm ấy, một quả pháo sáng có là gì? Mà pháo sáng đã nhẹ nhàng bởi chí ít thì nó cũng chỉ liên quan đến điều vốn đầu tư. Nhưng nếu có kẻ xấu như nhà báo Trương Anh Ngọc đánh giá, các "Robinhood" của chúng ta có 10 cái mạng cũng đền không nổi.

Ấy thế mà họ vẫn được hoan hô chứ, kể ra dân mình lắm người cũng… bi lụy cười.

Sức chứa sân Mỹ Đình rơi vào khoảng 40 nghìn người. Nhưng con số thật bữa qua chắc chắn phải lớn hơn thế số đông. Chưa cần tới khủng bố, trong trường phù hợp sân quá tải, tai nạn "từ trên trời rơi xuống" là chẳng thể hạn chế khỏi.

Fan tố lỗ hổng an ninh để vào sân Mỹ Đình đã có từ hơn 10 năm trước - Ảnh 3.

Cứ thế này, Mỹ Đình sẽ có ngày thành Hillsborough tiếp theo.

Có lẽ người dùng vẫn chưa quên thảm họa sân Hillsborough xảy ra trong trận chiến ở FA Cup giữa Liverpool với Nottingham Forest diễn ra tham gia ngày 15/4/1989. Ách tắc giao thông trước giờ bóng lăn làm cho rất nhiều CĐV Liverpool đến trễ. Dĩ nhiên, cửa ngõ khán đài quá ít và quá nhỏ. Cảnh sát trưởng đã cho phép thành lập cửa cổng C ở khán đài Leppings Lanes để cho những NHM này vào sân. Cảnh tượng hoảng hồn diễn ra sau đó khi 2 nghìn CĐV liên tiếp thúc ép tham gia phía sân bóng làm khán đài sập. Hàng nghìn người giẫm lên nhau và kết quả là 96 người đã bỏ mạng.

Câu chuyện ở Mỹ Đình hôm ấy, chắc hẳn nghe qua bạn đã thấy rộng rãi điểm giống hệt. Vậy ví như chẳng hề thảm họa Hillsborough mà là thảm họa Mỹ Đình, người thiệt đầu tiên sẽ là CĐV, viên chức an ninh hay là những phóng viên như chúng tôi?

Câu tư vấn ấy, có nhẽ công chúng cũng đã tự có trong lòng.

Phóng sự của Sport5 chỉ là một yếu tố gì đấy rất tí hon trong số muôn nghìn những góc chết thật khác bao quanh trái bóng tròn. Nhưng quan trọng hơn, cần có những người dám đứng lên và nói ra sự thực. chậm triển khai có thể sẽ ko phải là nhóm phóng viên Sport5 mà chính là người dùng – những CĐV chân chính của ĐT vn. Đừng để hình ảnh đẹp của chúng ta bị lu mờ bởi thứ ái tình bóng đá "vô văn hóa" như thế.

Bởi suy cho cùng, sai cộng sai cũng không thể bằng đúng…

Theo HT

Trí thức trẻ


Xem tại: gia dat saigon