Nếu như tiền thực thụ là chỉ tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc?

(1) Tiền để làm gì?

Có một câu chuyện về nhị người đại trượng phu làm nghề tấn công cá ở một làng chài bên bờ biển, một người "cần mẫn" khiến quật quật cả ngày lẫn đêm và một người "lười biếng", chỉ làm cho toàn vẹn rồi bỏ ra thời gian còn lại thư giãn và chơi đùa bên vợ con. Chuyện có đa dạng phiên bản khác biệt nhưng tôi xin được kể lại theo phương pháp của mình.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 1.

Một ngày nọ, thấy anh "lười biếng" đang nằm trên bãi biển phơi nắng, anh "cần cù" chỉ trích:

- Tạo sao anh không lo đi tấn công cá?

- Tôi kiếm đủ số cá cho bữa nay rồi. Tôi muốn dành thời gian còn lại để nghỉ ngơi thư giãn. Còn anh bận rộn cả ngày cả đêm đánh cá tương tự để khiến cho gì?

- Tôi muốn đánh được phổ biến cá, bán lấy tiền để tích góp tìm thuyền.

- Sắm thuyền để làm gì?

- Tôi sẽ đánh được đa dạng cá hơn, kiếm được phổ quát tiền để tậu chiếc thuyền lớn hơn nữa.

- Có thuyền lớn hơn nữa để làm cho gì?

- Tôi sẽ mua thuyền lớn hơn nữa! Khi có nhiều tiền rồi tôi sẽ nghỉ dưỡng không đi đánh bắt cá nữa, mỗi ngày nằm dài trên bãi biển phơi nắng, nghỉ ngơi, nghe tiếng sóng biển. Anh "cần mẫn" vừa nghĩ về tương lai tươi sáng vừa tự mãn tư vấn. 

Lúc này anh "làm biếng" mới nói: "Anh xem, tôi hiện tại mỗi ngày không hề vẫn nằm phơi nắng và nghe tiếng sóng biển đó sao?!"

Trong câu chuyện trên, rõ ràng cả nhì người ngư gia đều theo đuổi một giá trị trong cuộc sống là "thu giãn cuộc sống". "Anh lơ là" vẫn đang vui vẻ với cuộc sống mỗi ngày vì trị giá bản thân đeo đuổi đã được phục vụ. 

Trong khi đó "anh chăm chỉ" cảm thấy êm ấm lâng lâng khi mường tượng đến cảnh chính mình "hưởng thụ cuộc sống", dù việc đó chưa xảy ra. Anh đang chấp thuận hi sinh thời gian hiện tại và hi vọng cái ngày tươi sáng kia sẽ đến, bất chấp thực tế rằng không cần có phổ biến cá, rộng rãi tiền mới khiến được nhân tố ấy.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 2.

Trên đây là một chả hạn tiêu biểu về sự ngộ nhận đối với tiền nong. Ví như ngay trong khoảng đầu, thay vì dồn vào một chỗ tham gia tiền, anh "chịu khó" tập trung vào thứ chính mình thật sự mong muốn trong thế cuộc thì những hành động mỗi ngày của anh ta đã khác đi. Rất tiếc nuối, chuyện này dường như xảy ra rất phổ biến trong thị trấn hội tiến bộ hiện nay.

(2) Bằng lòng và thèm muốn

Chẳng hạn, phụ huynh nào cũng ước muốn con trẻ trong nhà có cuộc sống êm ấm và đạt được mục tiêu. Đa dạng người nghĩ rằng để có được yếu tố đó, con cái họ phải được ăn ngon mặc đẹp và học ở trường tốt nhất. Và vì thèm khát đó nên họ hi sinh cả đời, làm lụng đầu tắt mặt tối để kiếm tiền lo cho con. Tôi gọi đây là dạng "ưng ý ít, ham muốn đa dạng" đối với những gì chính mình cho con.

Hệ quả của phương pháp sống này là người ta sẽ luôn thấy gánh nặng khiến thân phụ mẹ đè lên vai bản thân mình, thậm chí thấy có lỗi vì không lo được cho con trẻ trong nhà bằng bạn bằng bè. Và vì họ phải gồng bản thân kiếm tiền phục vụ cho các thèm muốn của bản thân, nên luôn trong tình trạng găng, khi mà thời điểm cho con cái cũng không còn.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 3.

Bạn có nhận ra một nhân tố, hàng ngũ phụ huynh kể trên cũng giống anh tấn công cá chuyên cần đi chệch tiêu chí lúc đầu, trong trường thích hợp này là "để con cái có cuộc sống vui vẻ và thành đạt"? Làm sao chúng êm ấm thành thực hiện được khi mỗi ngày cha mẹ bỏ ra cho chúng một hai tiếng sơ sài phiên phiến, thuận lợi cáu bẳn, xoành xoạch cằn nhằn? Khiến sao chúng êm ấm được khi thấy ba mẹ đang không êm ấm?

Khiến sao chúng đạt được mục tiêu khi được ngậm thìa quà thìa bạc trong khoảng bé dại, thế cuộc đã được trải nhung trải lụa, để chỉ cần một va vấp nhỏ bé trong thế cục cũng có thể bị tấn công gục?

Ngược lại với kiểu phụ huynh trên là kiểu phụ huynh "bằng lòng phổ quát, thèm muốn ít". Tôi nghĩ giữ được vấn đề này thì không còn gì tuyệt vời hơn, bởi người ta sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc vì biết như thế nào là đủ. Đây không phải là nhân tố mà Phật giáo vẫn hướng con người ta tới đấy sao! 

Tôi chưa đến được cảnh giới ấy, nhưng cũng không có yêu cầu đến cảnh giới ấy, bởi tôi đang ở một cảnh giới khác sôi động và đặc sắc sắc màu hơn. ngừng thi côngĐây là "vừa bằng lòng, vừa ham muốn" đối với những gì chính mình cho con.

Hồi mới về nước, anh em hay hỏi sao không sống luôn ở Đức cho con trẻ trong nhà có không gian tốt để sống. Tôi nói vì tôi thích sống ở vietnam. Và thể nào họ cũng sẽ nói "Nhân thức là vậy, nhưng hi sinh đời bố củng cố đời con chứ!". Tôi chỉ có thể nói rằng:

- Tôi có thể hi sinh mạng sống của tôi cho con, nhưng không thể hi sinh cuộc sống của tôi cho nó. Nghĩa là, tôi có thể chết vì con, nhưng tôi chẳng thể sống vì nó. Tôi có cuộc sống của tôi, nó có cuộc sống của nó!

Thấy bà xã chồng tôi suốt ngày đi du lịch và ăn các món ngon, phụ thân mẹ chồng tôi cũng luôn khuyên nhủ hai đứa tiêu pha tiết kiệm dành dụm tiền lo cho con trẻ trong nhà, như bà đã làm cho với các con bản thân. Nhưng tôi thấy đó là một cái vòng thịt người. 

Cả đời ông bà cố hi sinh mong cho thân phụ mẹ chồng tôi được vui lòng, sau đó thân phụ mẹ chồng tôi chưa phấn kích được phút giây nào thì lại tiếp tục hi sinh cho chồng tôi được vui vẻ. Giờ nếu chồng tôi tiếp tục hi sinh cuộc thế chính mình, liệu sau này chúng tôi sẽ nói với con tôi như thế nào? Có phải là "Con thôi thưởng thức cuộc sống của mình đi, hãy sống vì con vì cái", và lại thêm một thằng hết vui lòng. Tôi muốn là người cắt đứt cái vòng lẩn quẩn ấy.

Có thể đến đây, khách hàng nào đó sẽ nghĩ tôi là bà mẹ ích kỉ, chỉ lo cho mình bản thân mình. Tôi kệ. Vì tôi đang thấy rất ưng ý với những gì bản thân mình cho con trẻ trong nhà. Về tinh thần, chúng tôi luôn có thừa mứa thời gian vui tươi bên con và không hoàn thành học hỏi để trở thành những ông bố và bà mẹ tốt. Còn về vật chất, tôi bằng lòng vì chúng tôi lo đủ ăn đủ mặc cho con, gửi con học một trường dù chưa phải là tốt nhất nhưng vẫn tốt hơn toàn bộ trường khác. 

Chúng tôi tin cậy con bản thân mình cam kết đang hạnh phúc và rồi sẽ thành đạt, bất chấp chuyện nó có được chuyển lên trường mới tốt hơn hay không. Chỉ bấy nhiêu đó, tôi nghĩ con tôi cần phải hàm ân phụ vương mẹ chúng và không có quyền yên cầu nhiều hơn. Phiên bản thân tôi cũng sẽ không yên cầu ở chính mình nhiều hơn để đỡ cảm thấy sức ép.

Nhưng tôi có ham muốn có đa dạng hơn tương tự không? Có! Rất đầy đủ là đằng khác! Tôi mơ một ngày con tôi sống trong một căn vi la có sân vườn rộng rãi, có phòng riêng đẹp như phòng Hoàng tử nhỏ bé, học trường sang chảnh kiểu dành cho con cháu hoàng phái. Những mơ ước ấy không hão huyền, vì đó là nhân tố tôi đã đặt tham gia trong chỉ tiêu của mình.

Có yếu tố, tôi đang tiến tới chỉ tiêu ấy với một tâm cảnh rất hoan hỉ và hạnh phúc. Bởi bất kể có tới được đó hay không, thì điểm đứng của tôi hiện nay hiện thời đã quá hoàn hảo và những gì tôi cho nó đã quá đủ.

Và vì tôi vẫn bám chắc lấy chỉ tiêu hoành tráng hơn của bản thân mình, đó là "giúp con có cuộc sống hạnh phúc và thành công".

Sống ở cảnh giới "vừa hài lòng, vừa thèm muốn" này, được cái rất hồn nhiên!

(3) Tập trung tham gia hy vọng chứ chẳng hề tiền

Đồng ý rằng "tiền rất quan trọng", có nhân tố tôi tin hi hữu người nào xả thân kiếm tiền vì tiền quan trọng. Nói phương pháp khác, hi hữu có một người nào thực thụ kiếm tiền vì "mê tiền", xem tiền là giá trị cần theo đuổi trong cuộc sống. Tiền kiếm được đem về làm cho cảnh, vẫn ăn mì gói uống nước lạnh, vui vẻ ủ ấp ấp tiền sống qua ngày. Rõ ràng tiền cần thiết bởi vì tiền giúp bản thân mình giải quyết được những nhân tố cần thiết trong cuộc thế.

Phía sau động cơ kiếm tiền luôn là những trị giá mà chúng ta khát khao hướng tới. Khát khao phải là thứ mà khi nghĩ đến, chúng ta cảm thấy phấn kích, nao nức đến tan vỡ òa. Như có người khao khát tự do, có người khát khao an toàn, có người khát khao được công nhận, có người khao khát mến thương, và cũng có người khát khao được "phụng sự con cái" như ở phần trước.

Về lý thuyết, tiền là phương tiện để người ta thi hành những điều cao thâm trong cuộc sống. Nhưng trên thực tế, có đầy đủ người do bề bộn cuộc sống mà không để ý điều này. Họ hùng hục chạy theo đồng bạc để mong có một thế cuộc tốt đẹp hơn, nhưng rốt cuộc cả đời vẫn là một cuộc đuổi bắt, bắt được rồi lại muốn bắt phổ biến hơn. 

Sau cuối dù doanh thu có tăng lên bao lăm thì cuộc sống cũng không tốt đẹp lên, ý thức cũng không vui vẻ hơn. Thông thường quy cũng vì họ chẳng chú ý vấn đề mình thật sự thèm khát là gì (mục tiêu) và hành động kiếm tiền ở giây khắc hiện nay có ý nghĩa gì trong việc đưa họ tới gần hơn với chỉ tiêu ấy.

Một phút thôi nghĩ về tiền, nghĩ về một trị giá kếch xù nhất mà bạn khát khao. Mỗi giây mỗi phút bạn đang sống, trị giá ấy có đang được đáp ứng?

Nếu như có, tại sao bản thân mình vẫn chưa thấy hạnh phúc? Nếu như không, tại sao không? Bản thân có thể làm cho gì để đáp ứng được giá trị ấy.

Nếu tiền thực sự là mục tiêu lớn nhất bạn khát khao, tại sao bạn vẫn chưa thấy hạnh phúc? - Ảnh 4.

Khi tiêu chí cuộc đời rõ ràng, bạn sẽ thấm tháp được vai trò của đồng tiền trong đó. Lúc này thật sự đồng tiền sẽ biến thành một phương tiện, chứ không còn là mục đích nữa. Đó cũng chỉ là "một trongnhững công cụ" chứ ko phải là gần như. 

Bạn sẽ lờ mờ thấy được việc kiếm tiền là một niềm vui, vì nó đang giúp chúng ta tiến tới gần mục tiêu, chứ chẳng phải là một nghĩa vụ mỏi mệt vì cuộc sống vốn phải hà khắc tương tự.

* Trích từ cuốn sách Người Tối Giản, tác giả Phạm Quỳnh Giang

Hà Lê

Theo Nhịp sống kinh tế


Xem tại: dịch vụ nhà đất