2 năng lực cần thiết nhất của đời người, mặc dầu bạn có đọc sách cả đời cũng không học được

Có 2 loại năng lực cần có mà bạn không thể sắm thấy trong sách, và cũng rất ít người trao đổi đến, đó là: kỹ năng quản lý ngưỡng kì vọng trong giao tiếp phường hội và năng lực ứng phó với sự chuyển đổi của thời gian.

1. Năng lực quản lý ngưỡng kì vọng

Có một công thức như sau: vui vẻ = hiện thực – ngưỡng kì vọng.

Lấy một chả hạn rất gần cận, khi chúng ta vừa bước vào một môi trường khiến việc mới, ví như ngay thuở đầu bạn đã là một người ưu tú, vậy thì hiển nhiên sự hy vọng của quần chúng bao quanh đối với bạn sẽ không kết thúc một tăng cao.

Đến cuối cùng, sẽ thường hình thành những đòi hỏi mà bạn không thể đáp ứng được. Lúc này, những đánh giá thụ động về bạn cũng từ từ xuất hiện, thậm chí thỉnh thoảng bạn còn bị đánh giá là không bằng những người bình thường bình bình, không có gì nổi bật cho lắm.

Cho nên, chúng ta cần phải nhân thức phương pháp làm cho sao để quản lý "ngưỡng hy vọng" của người khác đối với bản thân mình. Phương pháp thường thấy đó là "nén" lại sở trường, tuyệt chiêu của bạn. Có những người ngay cả khi kẻ địch trông mong một nhân tố gì đó ở họ, nhưng nếu chưa tới thời khắc quan trọng thì họ sẽ tuyệt đối không lấy ra sử dụng.

Nhưng những người bao quanh cũng không hề là tên ngốc, phổ thông lần làm tương tự rồi người khác sẽ cảm thấy bạn đang "giấu nghề". ví dụ như những người lúc nào cũng nói là "Ôi không, bản thân khiến bài không tốt lắm" hay "Ừ thì thi cũng phổ biến thôi" nhưng cuối cùng điểm lại cao nhất khối.

Cần phải biết khống chế giễu một phương pháp hiệu quả những kì vọng mà đại chúng bỏ ra cho bạn. Giả dụ không biết cách quản lý hiệu quả thì khi chờ đợi của công chúng đối với bạn tăng lên bạn sẽ phải đôi mặt với những sức ép khiến bản thân mình chẳng thể tốt lên được, thậm chí còn ngã gục trước áp lực đó.

2 năng lực quan trọng nhất của đời người, cho dù bạn có đọc sách cả đời cũng không học được - Ảnh 1.


2. Kĩ năng ứng phó với sự thay đổi của thời điểm

Tin rằng phần lớn đại chúng đều đã hoặc đang có cảm giác cảm thấy thời điểm trôi thật nhanh. Lúc còn học tiểu học thì thời điểm được tính theo 04 tuần, lên đại học thì tính theo kì, khi có công tác rồi thì lại tính theo năm. Càng trưởng thành càng cảm thấy thời điểm trôi qua thật với tốc độ cao.

Thử hỏi ba mẹ của bạn xem, họ sẽ nói với bạn rằng: chớp mắt một cái mà đã 10 năm ngoái. Họ luôn hồi ức lại những câu chuyện của 20, 30 năm về trước, cảm giác như chuyện vừa mới xảy ra bữa qua vậy.

Có một bí quyết nói khá thu hút như sau: lúc 5 tuổi, kí ức của con người có 5 năm, lúc này khi thêm 1 năm nữa, tức là năm 6 tuổi thì kí ức tăng thêm 1/5; 6 tuổi tới 7 tuổi, kí ức gia tăng 1/6; 7 tuổi đến 8 tuổi, kí ức ngày càng tăng 1/7. Cứ tính như vậy thì tới năm bạn 21 tuổi, kí ức sẽ chỉ tăng thêm 1/20 nữa thôi.

Ví như như hồi tưởng lại thật kĩ càng, bạn sẽ phát hình thành: lúc còn bé dại, 10 phút nghỉ giữa giờ, đủ để bạn chạy ra sân chơi trò gì đó, nhưng bạn của hiện tại, chỉ vừa thành lập một cuốn sách ra, dường như chẳng khiến cái gì, một tiếng đồng hồ đã trôi qua rồi. Hay lúc nhỏ dại, ba 04 tuần nghỉ hè cảm thấy dài đằng đẵng. Hiện thời thì… 1 04 tuần, sao chỉ có 4 tuần? Chớp mắt một cái đã hết 1 bốn tuần rồi.

Càng trưởng thành những chuyện cần phải làm cho và lo nghĩ lại càng nhiều. Cảm thấy thời điểm trôi qua thật với tốc độ cao cũng là chuyện thường thấy. Quan trọng là hãy làm sao để có thể đối phó với sự đổi mới đó, làm cho sao để sống hết mình với thời điểm, không để nó trôi qua một phương pháp có hại, khiến sao để sau này khi đã già rồi, ngồi hồi ức lại câu chuyện của 20, 30 năm trước mà không cảm thấy ăn năn, chẳng phải thốt lên rằng "giá như khi đó…".

Thời điểm là thứ một khi đã trôi qua thì sẽ không thể quay lại, cần thiết là ở bạn. Mỗi người có một cách thức để đối phó với thời gian khác nhau, cá nhân tôi nghĩ rằng sống hết bản thân mình cũng chính là một năng lực giúp bạn ứng phó với sự thay đổi tự nhiên này. Còn bạn thì sao? Trộm nghĩ bạn là người rõ câu giải đáp nhất.

Theo Như Quỳnh

Trí Thức Trẻ


Xem thêm: bat dong san