Bài học thâm thúy từ cha con em nhỏ cụt tay trên chuyến tàu điện ngầm: Bạn nhìn kiếm được phiên bản thân theo bí quyết nào, thế cục bạn sẽ rẽ hướng theo lối đó!

Cánh cửa xe điện ngầm tạo dựng ra trước mặt, tôi bước lên và trở về phía chiếc ghế còn trống, sẽ chỉ có ba điểm dừng để tới được Vườn bách thảo Singapore Botanic Gardens. Khi đã im vị trên ghế, tôi đưa mắt nhìn qua bên tay phải của bản thân: Một người con trai đứng quay mặt vào một chiếc xe đẩy màu xanh. Tôi vẫn thường thấy việc này mỗi ngày ở Singapore: Phụ thân mẹ đi xe điện ngầm cùng với những đứa bé bỏng nằm gọn trong chiếc xe đẩy ốm.

Thế nhưng lần này, tôi phát hiện ra có điều gì đó thật kì cục. Tôi hít một hơi thật sâu và không nhân thức bạn dạng thân cảm thấy thế nào trong lúc ấy. Đứa nhỏ nhắn gái khoảng 3 tuổi ko phải có hai bàn tay.

Nhì cánh tay nhỏ xíu của em làm tôi nhớ tới những que diêm hoặc những thân cây bé nhỏ đã quên ra cành. Gương mặt em, dù chẳng có vết thương nào nhưng lại giống như gương mặt của người hên sống sót sau hỏa thiến vậy.

Tuy vậy, cô bé trông không có vẻ gì là run sợ, thương tổn, bi đát khổ hay mỏi mệt cả. Em mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng cùng với quần dài và nhoẻn cười với phụ vương. Cha em khoảng 30 tuổi, cao nhỏ nhắn, mặc một chiếc áo phông màu đen và chiếc quần Jeans xanh đơn giản. Cả hai thân phụ con họ trông thật vui miệng và êm ấm!

Người cha ngồi chồm hổm xuống nói chuyện với con gái trong khi cô gầy bập bẹ đáp lại. Kế đó, anh ấy tay xoa đầu con gái, thơm lên trán và mũi của em. Cô nhỏ xíu cười rúc rích, khua khua nhị cánh tay không có bàn tay trong không khí.

Người phụ thân lại tiếp tục trò chuyện và thơm em, và vào một lúc nào đó, cô bé bỏng sẽ cười thật to giống như một chú chim nhỏ nhắn ca hát dưới ánh nắng mặt trời. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi thấy mình nghẹn ngào, xúc động quá!

Vấn đề kỳ diệu nhất mà tôi thấy được chính là phương pháp mà người thân phụ nhìn con gái của bản thân mình. Đôi mắt anh long lanh, sáng như sao. Anh nhìn con gái như thể cô ốm ko phải bị thương, bị tật, như thể cô nhỏ bé hoàn hảo về mọi mặt vậy.

Khi bước xuống tàu, tôi thấy trái tim chính mình đau nhói trước vẻ đẹp của cuộc gặp gỡ ấy. Nhỏ bé gái không có bàn tay chạm tới người mà em thương cảm, nhận những nụ hôn và ấp ủ ấp hy vọng với sự kiêu dũng gấp phổ quát lần chúng ta – những người may mắn có đủ cả 10 ngón tay.

Tôi lờ đờ rãi đi bộ giữa những cái cây cũ rích thụ trong vườn bách thảo, ánh nắng chiều muộn tiến thưởng rực chiếu lên người tôi. Lúc ấy tôi đã nghĩ: "Mặt trời luôn chiếu sáng tôi, dù tôi có nghĩ là phiên bản thân mình điên rồ, tuyệt vọng hay bị thương tổn ra sao".

Ánh nắng chiếu lên tôi cũng giống như bí quyết mà người cha kia nhìn cô con gái cụt tay bé nhỏ của bản thân mình vậy. Đông đảo như muốn thì thầm: "Bạn thật quả cảm. Bạn thật mạnh khỏe. Bạn thật đẹp. Và mọi thứ đều sẽ ổn thôi".

Tôi cũng muốn trông thấy phiên bản thân tôi qua ánh mắt ấy, ngay cả khi tôi không có nhì bàn tay, tôi khác biệt, tôi bị thương tổn, trải qua giông tố cuộc đời với những vết thương và mất mát còn lưu lại. Bởi lẽ, cách thức mà chúng ta nhìn nhận về bản thân sẽ ảnh hướng tới cách thức chúng ta sống trên cõi đời này.

Giả dụ chúng ta coi phiên bản thân mình là một nạn nhân nhỏ nhắn đáng thương của cuộc sống, chúng ta sẽ đổ lỗi cho người khác, kiếm cớ ôm đồm cho mình, thu bản thân lại một góc, và lẩn tránh cả trái đất để kì vọng được giải cứu.

Vậy nếu như chúng ta coi phiên bản thân là anh hùng trong câu chuyện của bản thân – như bất cứ câu chuyện tuyệt vời nào: đầy những thách thức, gian nan, thành công và sự học hỏi thì sao? Chúng ta sẽ có thể vượt qua mọi khó khăn, giải quyết các yếu tố, vấp ngã, học hỏi rồi lại đứng lên, khiêu vũ vọt để luôn giữ cho mình một trái tim linh động với tình ái, cũng như đôi mắt biết nhìn thấy và trân trọng cái đẹp.

Đây chính là sự chọn quyết định xem chúng ta sẽ trở thành người như thế nào trong cuộc sống này.

Ở một nơi nào đó trong những hôm mai ở bệnh viện, tôi nghĩ rằng người phụ vương của bé dại gái cụt tay cũng đã đưa ra sự chọn lựa như vậy. Và tôi đoán, anh ấy đã luôn đưa ra quyết định ấy mỗi ngày, mỗi khi anh nhìn cô con gái bé xíu của chính mình. Hình như đó cũng là sự chọn lựa mà chúng ta có thể đưa ra mỗi khi nhìn bản thân mình trong gương.

Đây là bài viết được tác giả Milena Nguyễn - nhà sáng lập kiêm CEO của Soulful Garden thực hiện và đăng tải trên trang blog của cô. Milena Nguyễn chính là người trẻ vn trước tiên được gia nhập vào ban điều hành cấp cao của AIESEC quốc tế, và hiện tại còn là thuyết trình truyền cảm hứng cho đa dạng sự kiện, chương trình bỏ ra cho bạn trẻ, không chỉ ở vietnam mà cả Malaysia, Thái Lan và rộng rãi giang sơn khác. Bài viết của cô nhận được phổ quát sự nhiệt tình và khiến cho người đọc phải suy ngẫm về phương pháp nhìn nhận cuộc sống của phiên bản thân.

Bài học sâu sắc từ cha con em bé cụt tay trên chuyến tàu điện ngầm: Bạn nhìn nhận bản thân theo cách nào, cuộc đời bạn sẽ rẽ hướng theo lối đó! - Ảnh 1.

Dân chúng sống trên đời bạn nào cũng vậy, chẳng có thể nhân thức trước mai sau bản thân bản thân mình sẽ ra sao. Cho nên, ví như có lâm tham gia khốn cảnh thì cũng đừng vội cực khổ, buông xuôi và rời khỏi cuộc chơi. Những lúc ấy, hãy nhớ đến những người kém may mắn ngoài kia – những em bé nhỏ mồ côi, những người tàn tật... Họ là những người mang theo mình vài phận kém may mắn nhưng vẫn không xong cố gắng vươn lên trong cuộc sống.

Một minh chứng thực tế cho nhân tố này mà hẳn bạn nào cũng biết là Nick Vujicic. Mặc dầu sinh ra kém may mắn thiên nhiên có tứ chi nhưng thay vì mặc cảm, tự ti và nản chí, anh vẫn luôn nỗ lực hết bản thân mình, chống chọi cả về thể xác và tinh thần để có thể đương đầu với khiếm khuyết cơ thể và vươn lên. Công trình hiện nay mà anh làm được chính là "quả ngọt" cho những nỗ lực ấy, cũng như một niềm tin kiên trì tham gia sức mạnh của phiên bản thân.

Có câu "Muốn chiến thắng phải qua phổ biến bại trận; Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần". Thất bại là bước đệm cần thiết và là dấu hiệu báo về một chiến thắng lớn phía trước. Vì thế, dù có vấp ngã âu sầu thế nào cũng đừng biến bản thân thành nạn nhân, thu chính mình và ngồi âu sầu trước cuộc thế để rồi bị chìm vào lãng quên.

Hãy khỏe khoắn đứng lên đối đầu với bão tố, té ngã thật đau vẫn bền chí đứng dậy, và rồi bạn sẽ không những chiến thắng mà còn có được một cuộc sống thanh thản và an nhiên! Trong khi đó, bạn cũng phải luôn ghi lại một câu: Cách người khác nhìn chúng ta không quan trọng bằng phương pháp chúng ta tự nhìn kiếm được chính bản thân mình, vậy nên muốn thay đổi cuộc thế, hãy đổi mới bí quyết nhìn kiếm được bản thân.

Đinh Kim

Theo Nhịp sống kinh tế/Milenanguyen.com


Xem tại: gia nha dat