Nỗi lòng người thất nghiệp những ngày cận Tết: Tôi 26 tuổi, từng là Á khoa ra trường ĐH, ba má lảng giảm thiểu họ hàng. Tôi thất vọng quá!

Xin chào! Tôi năm nay 26 tuổi. Tôi đã chính thức thất nghiệp từ tháng 11/2018. Và đến cuối tháng 1/2019, tôi vẫn chờ nhà tuyển dụng gọi điện để tôi có cơ hội được thử việc.

Chỉ còn vài ngày nữa là Tết Nguyên đán và tôi đang ở nhà giúp bố mẹ thu vén, chuẩn bị đồ ăn cho mấy ngày lễ. Mấy ngày chuẩn bị Tết, tôi mới ra ngoài để giúp mẹ sắm sửa đồ đa dạng hơn và nói chuyện với bố phổ thông hơn. Đa phần thời gian tôi đều khóa trái cửa phòng, bật máy tính, lên tậu những nơi cần tuyển viên chức và nộp đơn.

Nếu ngày hôm nay không xem lịch thì tôi đoán cũng chẳng nhân thức bản thân mình đã ở nhà được bao lâu rồi. Thời gian giam giữ chính mình trong phòng làm tôi mụ mị đầu óc, quên đi mọi thứ bên ngoài. Trước khi nghỉ việc, tôi cũng chẳng bao giờ đoán được bản thân lại trở nên thảm hại như thế này.

Tôi đã từng là Á khoa khi ra trường Đại học. Ngành nghề tôi học can hệ tới số má. 4 niên học, tôi chỉ có học và học, tới thư viện mượn sách rồi về nhà lại cắm cúi khiến bài tập. Bác mẹ luôn kiêu hãnh vì tôi là một đứa con ngoan, chịu khó. Kì nào, tôi cũng lọt tham gia top đầu những sinh viên đạt học bổng cao nhất khoa.

Nỗi lòng người thất nghiệp những ngày cận Tết: Tôi 26 tuổi, từng là Á khoa tốt nghiệp ĐH, bố mẹ lảng tránh họ hàng. Tôi bế tắc quá! - Ảnh 1.

Còn hiện thời, tôi ê chề, đầu bù tóc rối. Tấm bằng loại nhiều năm kinh nghiệm, tôi cũng không biết vị trí của nó bây chừ ở đâu. Ngày ngày, lướt Facebook, nhìn lũ bạn, đứa lấy hiền thê lấy chồng, đứa sang Mỹ làm cho việc, đứa lập công ti. Tôi cảm thấy sốt ruột!

Ngày ra trường, tôi tự tín là với tấm bằng của bản thân thì cam đoan sẽ thu được việc. Nhưng tôi phải chật vật mãi, sau khi bị 5, 6 công ti chối từ, tôi mới xin được vị trí nhập dữ liệu. Ngày ấy, gặp bạn bè, tôi cũng đã ''muối mặt'' lắm rồi. Ai ngờ đến bây chừ, tôi còn thảm hại hơn.

Khiến cho ở tổ chức kinh doanh đó 4 năm, bỗng dưng một ngày, Giám đốc thông báo công ti đóng cửa vì phá sản. Ngày hôm ấy, không ít chị gái đã ngất xỉu ngay tại chỗ vì quá shock. Tôi cũng bàng hoàng không kém. Hóa ra, 4 năm qua, phần đông những gì tôi khiến cho là công cốc ư? Tết này, tôi không có thưởng ư? Tôi biết nói gì với bố mẹ bây chừ?

4 năm qua, tôi đã rất chuyên cần khiến cho việc, đi làm đúng giờ, ai cần giúp tôi đều chuẩn bị, sếp giao công tác gì tôi đều xong xuôi hết. Tuy lương của tôi không cao nhưng mỗi sáng bước ra khỏi nhà, tôi đều tự an ủi phiên bản thân rằng: ''Ông trời có mắt, cam đoan ông trời thương tôi. Sẽ có một ngày lương của tôi chạm tới 8 chữ số như bạn bè tôi''.

Nỗi lòng người thất nghiệp những ngày cận Tết: Tôi 26 tuổi, từng là Á khoa tốt nghiệp ĐH, bố mẹ lảng tránh họ hàng. Tôi bế tắc quá! - Ảnh 2.

Ấy thế mà, tôi trở thành một kẻ thất nghiệp không hơn không kém. Số tôi sao mà long đong tới thế! Biết láng giềng hay họ hàng nhiều lúc hỏi xem tình hình tôi thế nào, không thấy có mặt, bố mẹ đều giải đáp cho có: "Nó đang ở nhà học Tiếng Anh, Tin học nâng cao khả năng. Đang đợi đi khiến thôi!".

Tết nhất, nhìn bạn bè tìm đồ mua sắm cho mái ấm, xúng xính áo quần giày dép hàng hiệu mà tôi bỗng nhiên cay mắt. Mấy năm trước đi làm cho, tuy tiền thưởng không đa dạng nhưng tôi cũng biếu cha mẹ chút đỉnh để bác mẹ tậu cành đào sắm gạo nếp miến nấm mèo cho Tết. Còn năm nay, tôi vẫn đang ngồi trước máy tính, gõ gõ tin tức xem nơi nào cần tuyển nhân viên. Tính sơ sơ thì cũng 6, 7 công ty từ chối tôi rồi.

Ba má tôi nhân thức tôi đang lâm vào cảnh ngộ nào nên đôi khi mới dám hỏi xem có công ty nào gọi đi làm cho chưa. Tôi cũng chỉ tư vấn ậm ừ, ''đón chờ'' như một lời khẳng định lòng tin của tôi trong tương lai. Tiền không có, áo quần đẹp không có, chẳng có gì biếu bố mẹ, nhìn ba má mà tôi thấy đau lòng. Bác mẹ à, con xin lỗi...

Tết này chắc tôi sẽ ở trong phòng vậy.

Tôi cảm thấy bế tắc quá! Tôi cũng không nhân thức phải làm cho sao khi đương đầu với họ hàng thôn ấp Tết này...

Theo Hiệu Ánh

Trí Thức Trẻ


Xem tại: gia dat saigon