[Thi viết Nghề môi giới BĐS] Tôi tham gia nghề với đồng lương chỉ đủ ăn bánh mỳ và uống nước mía nhưng giờ đây là một Giám đốc buôn bán

LTS: Ngày bữa nay khi ngồi viết lên những dòng chữ này, tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày duyên nợ đưa tôi tới nghề sale BĐS.

chậm triển khai là san sẻ của bạn Nguyễn Đức Tài tại TP.HCM. Quý bạn đọc có thể gửi bài dự thi viết của mình về địa chỉ email: batdongsan@cafef.vietnam

**********************************

Tôi vào nghề môi giới như thế nào

Tham gia giữa năm 2007, tôi cầm trong tay tấm bằng tốt nghiệp công nghiệp tin tức đi xin việc. Ước mơ thật dễ chơi, tìm được một công tác IT ở một tổ chức kinh doanh nào đó. Có một công việc định hình, có một mức lương đủ để lo cho mình.

Tôi nộp đơn khắp các công ty có yêu cầu tuyển nhân viên Công nghệ Thông tin, rồi chờ đợi. Những ngày chờ đợi cứ kéo dài đăng đẳng. Và thật sự tôi cũng không nhân thức xin nghề gì hơn ngoài nghề IT vì những cái gì tôi học chỉ thích hợp với nghề đó.

Rồi một ngày tôi chiếm được một cuộc máy tính bảng mời tới phỏng vấn, thật sự tâm cảnh tôi rất bồn chồn. Khi mua được liên hệ công ty thì tâm cảnh tôi lại thuyệt vọng, vì công ty xa nhà tôi tới hơn 20km. Trước giờ tôi chưa đi khiến cho xa đến tương tự. Tôi nghĩ cứ bước tham gia phỏng vấn coi sao đã.

Phỏng vấn tôi là một vị Phó Tổng giám đốc công ti, ông có đôi mắt và khuôn mặt hiền đức nên tôi cũng bớt phần nào khiếp sợ và bít tất tay. Sau khi nghe tôi trình bày về phiên bản thân, mong muốn về công việc, ông chợt đưa một lời bắt buộc với tôi. Hay cháu chuyển qua khiến cho sale BĐS đi, lúc đó tôi nghe lạnh người và toát mồ hôi hột. tôi ngắc ngứ: Thưa chú cháu không biết gì về kinh doanh cả và chưa bao giờ làm cho buôn bán, mà lại buôn bán bất động sản nữa. Những năm đó BĐS là một khái niệm rất là xa vời và mơ hồ với đa dạng người lắm. Vì thị trường bất động sản mới vừa hiện ra trong trứng, nên lập lờ như hiện giờ. ngừng thi côngĐây là một nghề rất là lạ lẫm với gần như người.

Ông nở niềm vui hiền khô, khuyên tôi: thì cháu cứ thử, giả dụ 2 tháng mà không thích hợp thì chú đưa cháu về khiến IT. Tôi nghe có lí, thôi thì thử coi sao. Thế là tôi theo học nghề.

Những ngày đi học việc của tôi mở màn bằng chuỗi ngày gian khổ , nước mắt với đồng lương chỉ đủ ăn bánh mỳ và uống nước mía. Tôi còn nhớ những buổi học dưới dự án nắng chang chang không một bóng cây, những bài học tập huấn về pháp lý tinh vi không thể nào nhớ nổi. Rộng rãi bằng hữu của tôi trong khóa đào tạo này rớt vì không chịu nổi sự hà khắc của nó.

Rồi những bốn tuần ngày đi học đau buồn cũng trôi qua, tôi mất 3 tháng để học kinh doanh và sâu về chuyên môn về pháp lý dự án. Sau khi tổ chức kinh doanh chuyển tôi về chi nhánh, tôi cứ nghĩ sẽ được tham gia kinh doanh ngay, nhưng một lần nữa một gáo nước lã lại dội xuống tôi khi tôi nghe vị giám đốc kinh doanh thông báo tôi và những bạn thông thường khóa chỉ được tập sự mà không được bán hàng.

Thuyệt vọng chứa chan, nhưng lỡ đâm lao đành theo lao. Tôi lại miệt mài xin đi theo những anh chị kinh doanh cũ để học nghề và kinh nghiệm. Sau 2 04 tuần tập sự tôi sau cùng cũng được vào khiến cho kinh doanh chính thức.

Đó là những ngày 04 tuần tôi thằng trầm theo hoạt động mua bán và theo từng công trình. Những ngày lang thang dưới cái nắng cháy da người, buổi chiều mưa ướt đẫm trực dự án sợ sấm sét tiến công, những buổi tối rọi đèn pin cho đối tượng mua hàng đi coi công trình. Đi khiến cho về chén cơm nuốt không nổi.

Có những lúc thăng hoa chiến thắng với đồng tiền rất lớn mà trong đời lần đầu tiên tôi kiếm được và có những lúc rớt nước mắt vì thất bại và muốn bỏ nghề.Vậy mà thắm thoát mười mấy năm đã trôi qua, nhiều lúc tôi không nắm bắt vì sao bản thân lại gắn bó với nghề này lâu tương tự.

Thành công đến khi bạn có ham mê

Có lẽ tôi hiểu vấn đề đó hơn khách hàng nào hết. Khi bạn tham gia nghề này, có những điều bạn sẽ không thuận tiện mua thấy ở nghề khác. Sự san sẻ với khách hàng, thuộc mọi yếu tố trong xã hội. Những lời cảm ơn chân tình và coi bạn như người thân trong gia đình . Những kiến thức mà thực tế và khách hàng mang đến cho bạn rất vô giá.

Những giọt nước mắt của khách hàng tình cờ chứng nhận mua và mượn nhà thị trấn hội cứ khiếp sợ lấy tôi. Những cọc tiền lẻ 5 ngàn, 10 ngàn của chị bán rau đem lên đặt chỗ mua căn hộ khiến tôi rơi nước mắt. Những niềm vui vui mừng êm ấm của đôi phi tần chồng trẻ khi lên kiếm được nhà làm tôi tự hào.

Từ đó tôi mới nắm bắt bản thân yêu cái nghề này biết bao lăm. Đem lại niềm vui, thời cơ cho biết bao nhiêu người. Đem lại cho khách hàng một gia đình một ngôi nhà đúng nghĩa.

Giờ đây tôi ngồi với địa điểm Giám đốc kinh doanh của một sàn bất động sản, nhìn lại những bạn sale mới tham gia nghề. Tôi lại nhớ tới tôi ngày xưa .

Tôi chỉ có một lời khuyên cho khách hàng sale mới, bạn phải thật yêu nghề và mê mẩn bạn mới sống được với nó. Và quan trọng nhất là giữ được chữ Tín và chữ Tâm trong nghề, bạn phải luôn ghi nhớ nhé. Chúc quý khách thắng lợi.

Nguyễn Đức Tài

Theo Trí thức trẻ


Xem tại: gia dat saigon