Thử sống tối giản tôi đã trả được khoản vay sinh viên 42.000 đô trong 2 năm: Lời nhắn nhủ là bạn nên tậu sách trên Kindle trừ khi thật sự thích sách giấy

Mỗi người có một đẳng cấp tối giản khác biệt. Đối với tôi, nó đã giúp tôi trả được khoản vay học sinh 42.000 Đô chỉ trong vòng 2 năm, bỏ ra được phổ quát sự nhiệt tình cho những người nhà yêu hơn, và xác định phương hướng cho tôi một lối sống có chủ đích. Trong vòng 6 tháng qua, tôi đã thấy vui tươi, khỏe khoắn và tĩnh tâm hơn.

Dù rằng tôi chẳng thể chắc rằng với phong cách này có thể giúp bạn như nó đã giúp tôi, nhưng nghĩ suy về vấn đề này có thể cho bạn cái nhìn rõ hơn về thế cục bạn.

Giảm số lượng đồ đạc

Riêng tôi sẽ quyên góp khoảng 70% lượng quần áo của bản thân mình cho các đơn vị phi lợi nhuận. Tôi trông thấy rằng trong mấy bốn tuần chính mình đã sở hữu phần đông loại quần áo khác nhau mà không phải mặc tới. Ví như tôi không thích, tôi sẽ không giữ lại. Vì không muốn trở thành một kẻ cuồng thu thập đồ đạc, tôi đã phải kiểm lại tủ quần áo mỗi tháng một lần để xem có thể bỏ được thứ gì không.

Thử sống tối giản tôi đã trả được khoản vay sinh viên 42.000 đô trong 2 năm: Lời khuyên là bạn nên mua sách trên Kindle trừ khi thật sự thích sách giấy - Ảnh 1.

Tôi cũng nhẩn nha quyên góp giày dép, áo quần, túi tắm, sách vở, cốc chén rồi đủ thứ đồ điện tử lẫn mấy công trình nghệ thuật của chính mình. Tôi nghĩ bản thân mình sẽ tiếc ngắc vì bỏ đống đồ đi cho xem nhưng thành thật tôi thậm chí còn chả nhớ gì về chúng sau khi bỏ đi cơ. Chứng tỏ rằng những thứ mà chúng ta nghĩ là đã gắn bó với chúng ta thực ra không có rộng rãi ý nghĩa tới vậy. Tất nhiên tôi vẫn có vài thứ rất gắn bó và không để chúng chiếm quá phổ biến môi trường.

Nếu như bạn giống tôi, sống trong một căn nhà bé bỏng (cụ thể là một căn chỉ có phòng ngủ, sống cùng nửa kia, với một chú chó và một chú thỏ), hãy học cách thức kháng cự sự thôi thúc nâng cấp không gian bao quanh và thải trừ những thứ bạn đích thực không dùng hoặc không cần tới.

Hãy tắt hồ hết báo cáo trên máy tính bảng

Thông báo độc nhất vô nhị mà tôi kiếm được đó là thông báo tin nhắn. Người nhắn cho tôi rộng rãi nhất là bạn gái tôi, bởi vậy tôi muốn chắc rằng tôi luôn trả lời tin nhắn của cô ấy. Còn với email, tin tức, mạng phường hội và các Áp dụng phụ trợ khác, tôi đã tắt thông báo và tính năng chăm sóc nền (background refresh).

Thử sống tối giản tôi đã trả được khoản vay sinh viên 42.000 đô trong 2 năm: Lời khuyên là bạn nên mua sách trên Kindle trừ khi thật sự thích sách giấy - Ảnh 2.

Thẳng thừng xóa hết ứng dụng mạng phố hội trên laptop của bạn

Vài tuần trước, tôi đã xóa Twitter, Medium và Quora. Sau cùng tôi cũng phải thừa nhận rằng bản thân đã bị nghiện laptop một bí quyết vô thức – bạn nhân thức đấy – cái kiểu mà lúc nào cũng lôi máy tính bảng ra, trên sân ga xe điện, trong thang máy, hay cả lúc đang đi bộ để giảm thiểu không bị nhàm chám lâm thời. Tôi muốn thoát khỏi điều đó. Hoàn hảo là tôi đã làm được.

Tôi vẫn giữ lại Instagram, bởi vì cốt yếu là tôi không đăng được ảnh giả dụ dùng Instagram trên web. Trong khi thì không còn một vận dụng nào khác trên laptop. Chỉ còn ứng dụng Tin nhắn, Podcasts và Notes. Chỉ có thế. Và tôi bắt đầu nghĩ suy hăng hái hơn, linh động hơn với thế giới xung quanh. Và hơn nhất, khi tôi đăng nhập vào mạng xã hội trên nền móng web từ laptop, tôi nhận thấy thực tình bản thân mình chẳng bỏ dở vấn đề gì cả.

Chọn lựa những bữa ăn "go-to" (go-to meals)

"Go-to" để ám chỉ những thứ bạn chọn lựa nhiều lần sử dụng trong khi bạn không có đủ thời điểm để đưa ra chọn khác.

Hàng ngày, go-to meals của tôi sẽ gồm: 3 quả trứng, rau chân vịt ốp lết cho bữa sáng, một món chay xào cho bữa trưa, và thường là salad cho bữa tối. Trông có vẻ không thu hút lắm, nhưng bữa ăn của tôi tựu bình thường là dễ chơi, đủ chất và ấm bụng. Khi nghĩ tới việc ăn công nghệ, nguyên tắc bình thường của tôi là duy trì việc ăn bổ ích cho sức khỏe rồi sau đó tự thưởng một tí snacks không-mấy-bổ-dưỡng. Nhờ vậy, tôi có thể đi tậu đồ mau lẹ hơn, dành ít thời điểm sẵn sàng bữa ăn hơn và giảm được chi tiêu thức ăn hằng tháng.

Thử sống tối giản tôi đã trả được khoản vay sinh viên 42.000 đô trong 2 năm: Lời khuyên là bạn nên mua sách trên Kindle trừ khi thật sự thích sách giấy - Ảnh 3.

Nên sắm sách trên Kindle, trừ khi bạn thực sự thích sách giấy

Nên mua sách trên Kindle, trừ khi bạn thực sự thích sách giấyLà một tác giả đầy tham vọng, tôi cho rằng việc đọc là bổn phận. Ngoài đọc những bài báo online dài ngoằng ngoẵng, tôi đọc làng nhàng 6 cuốn sách mỗi bốn tuần. Tất nhiên, để giảm sự lộn xộn trong căn hộ, tôi hoặc vay sách trong khoảng thư viện, hoặc tìm luôn trên Kindle. Với chiếc Ipad vứt trong túi, tôi sẽ lôi ra đọc lúc đi tàu.

Đơn giản hóa chi phí

Một trong những ảnh hưởng lớn nhất của chủ nghĩa tối giản đối với cuộc sống của tôi là tránh xa tiêu dùng quá mức (hyper-consumption). Tôi đã từng là khách hàng mọi thứ với thẻ nguồn hỗ trợ. Tôi sẽ ước lượng mỗi bốn tuần bản thân mình cần chi bao nhiêu và chỉ trả nợ với lượng tiền tối thiểu.

Giờ đây, tôi đã tạo dựng một hệ thống quản lý chi phí dễ chơi cho phép tôi trả được 80% nợ chỉ trong vòng 2 năm. Bao gồm cả việc tạo dựng ngân sách, làm cho quỹ đề phòng, và đầu tư một khoản gầy tham gia chỉ số chứng khoán. Tôi cũng trong khoảng thôi việc chi trả chi phí hàng ngày khác biệt là bằng tiền mặt và thẻ ghi nợ.

Tôi không chỉ học cách chi tiêu có chủ đích, mà còn đào thải được những nỗi lo tài chính khiến bản thân khổ sở. Việc đưa ra quyết định minh mẫn để không tậu đồ linh tinh và đầu cơ tham gia công việc cũng như bản thân (như đọc sách) đã giúp tôi nhận ra thế là đủ.

ứng dụng lối sống tối giản là một hành trình cực kì trong chính tư nhân bạn.

Mặc dầu với những cách tôi đã đề cập để có thể tránh sự lộn xộn trong nhà mình, chủ nghĩa tối giản không chỉ là về những thứ mà bạn chiếm hữu. Đó là việc giảm bớt được những thứ không đem đến giá trị cho bạn và bỏ ra môi trường cho những thứ đích thực cần thiết. Giống như là loại trừ bớt để tổng hòa mọi thứ tốt hơn vậy.

Thử sống tối giản tôi đã trả được khoản vay sinh viên 42.000 đô trong 2 năm: Lời khuyên là bạn nên mua sách trên Kindle trừ khi thật sự thích sách giấy - Ảnh 4.

Các nhà phê bình nhìn chủ nghĩa tối giản như gì đó vĩ đại. Cho rằng nó là tinh hoa nhất. Nó ko phải thứ mà những người nghèo hoặc thu nhập thấp có thể ứng dụng. Cũng chẳng là gì với những khách hàng nào không có đồ để vứt đi. Tôi thừa biết và nghe đa số về vấn đề đó. Nhưng khái niệm về chủ nghĩa tối giản của tôi chẳng hề như thế. Không phải là những bức tường trắng bốp, tủ áo quần đắt tiền, kết hợp với mấy thứ đồ trang trí cao cấp. Không hề gì đó quá mỹ miều để đăng lên Instagram.

Đối với tôi, chủ nghĩa tối giản phải xoành xoạch là một sự thay đổi về tư duy. Bỏ mặc trái đất ồn ã ngoài kia. Làm cho dịu đi hàng triệu nghĩ suy thoáng qua nơi tâm khảm hoảng sợ. Sống đủng đỉnh lại và hít một hơi thật sâu.

Với cuộc sống và công tác ngày một bề bộn, tôi nghĩ cách duy nhất để tôi có thể sống sót đó là khiến cho cuộc sống càng đơn giản càng tốt.

Đưa ra ít quyết định hơn, không tiêu xài thay cho niềm vui vẻ, chuỗi hệ thống hóa bạn dạng thân để quản lý tốt chi tiêu và thưởng thức, tôi có thể tập trung hơn và những thứ đích thực quan trọng: sức khỏe, công việc và những người thân mật. Trong khoảng khi thay đổi, tôi thấy vui vẻ hơn, trấn tĩnh hơn và tự do hơn.

Như Joshua Fields Millburn và Ryan Nicodemus đã nói:"Cho dù mỗi người khái niệm chủ nghĩa tối giản khác biệt, thì tựu thông thường đều mang một tôn chỉ: một cuộc sống rộng rãi phổ thông thời điểm hơn, phổ quát tiền hơn, và tự do hơn để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn."

Ví như chủ nghĩa tối giản không dành cho bạn thì tôi hiểu nhân tố đó. Chẳng một phong cách sống nào, triết lý nào, thuyết lí nào là dành cho hầu hết quần chúng cả. Nhưng đó là khái niệm chung mà ta có thể điều chỉnh sao cho thích hợp. Tôi kiếm được thấy rằng hài lòng sự đơn giản không có nghĩa là không ý thức được những đặc quyền của bạn dạng thân. Tôi tin rằng sự đơn giản giải phóng những lợi ích tư hữu trong chính bạn để ưu tiên cho lợi ích cao hơn đó là lợi ích phố hội. Nếu như tôi vẫn còn đắm chính mình trong guồng quay của chủ nghĩa tiêu thụ thì chắc giờ tôi vẫn è trả nợ và không thể kiếm được công việc giúp đỡ pháp lý như bây chừ.

Đối với tôi, sống dễ chơi thực sự phát huy hiệu quả. Nó giúp tôi bình tĩnh trong guồng quay phường hội, giữ tôi thức giấc táo trong không gian khiến việc áp lực và quan trọng nhất, giúp tôi mường tưởng được toàn cảnh những vấn đề thông thường.

Dù cho áp dụng đẳng cấp sống tối giản không giúp tôi giải đáp mọi điều, nhưng tôi có thể tự tin khẳng định nó tạo nên cuộc sống của bản thân, cả về chừng mực cá nhân và công tác – một cuộc sống bền vững.

Theo Hoàng Đức Minh Hiếu

Trí Thức Trẻ


Có thể bạn quan tâm: gia nha dat