Sống tối giản, tôi quyết định bán xe máy, chuyển sang đi bộ: Sau 2 tháng, tôi chiếm được nhiều bài học đắt giá!

Tôi quyết định bán xe máy, chuyển sang đi bộ

Lý do bán xe là vì tôi stress khi ngồi trên xe máy lắm. Phiên bản thân là một người lái xe nhưng chẳng nắm bắt gì về xe cả. Khi ngồi trên xe lúc nào tôi cũng có một cảm giác bất an lo âu về việc xe bản thân đang hỏng một thứ gì đấy. Hỏng thì phải mang vào tiệm sửa xe. Mang tham gia tiệm thì không im tâm, sợ tốn tiền, sợ sửa không bảo đảm.

Rồi xe cũng khiến tác động đến ví tiền của tôi nữa. Nào là tiền xăng hàng tuần, tiền rửa xe, tiền bơm vá, tiền thay lốp, tiền này tiền kia mỗi thứ một chút mỗi năm cũng tốn một vài triệu.

Nghĩ đi nghĩ lại nên tôi quyết định bán.

Sống tối giản, tôi quyết định bán xe máy, chuyển sang đi bộ: Sau 2 tháng, tôi nhận được nhiều bài học đắt giá! - Ảnh 1.

Lúc quyết định bán cũng có phổ quát điều cần khắc phục lắm.

Một là đón đưa bạn gái đi làm cho đi chơi. Bình thường tôi hay đưa bạn gái đi làm cho và đón về mỗi ngày. Hiện giờ không có xe thì sử dụng tới Grab. Tôi nghĩ rằng thực chất việc đưa đi đón về là để chính mình tranh thủ dành thời gian cho bạn gái, ví như bây giờ không còn xe nữa, tôi sẽ bù lại khoảng thời gian này tham gia các dịp khác trong ngày. Không sao. Và thật ra Grab cũng rất dè xẻn với phổ biến chuyến 0 đồng.

Nhị là thật ra tôi rất thích việc đi bộ. Nhờ đi bộ 15 phút mỗi ngày đến chỗ khiến cho mà tôi nhìn thấy được toàn bộ thứ lôi cuốn. Tôi thấy vui vì nhân thức việc chính mình đi bộ đang tốt cho sức khoẻ. Tôi khám phá ra những hàng quán hay ho ở ngay trên cung đường không xa lạ mà hằng ngày đi xe không để ý tới. Tôi có chút "phấn khích" và tự hào nhẹ mỗi khi hiên ngang bước qua vạch qua trục đường, nhìn dòng người nhễ nhại mồ hôi um tùm nhau từng milimet trên đường, cảm thấy bản thân đi bộ thật là văn minh và tiến bộ.

Việc bán xe đi và quan sát những phản ứng của đại chúng với việc này cũng là một nhân tố hấp dẫn. Khi chưa làm cho, khách hàng nào cũng nghĩ bán xe là một yếu tố gì đó gớm ghê lắm và không thể khiến cho được. Nhưng làm cho rồi mới thấy nhân loại tài lắm, chuyện gì cũng khiến cho được cả.

Mục tiêu sau cùng của sống tối giản khiến cảm thấy thật thoải mái về lối suy nghĩ và suy nghĩ. Và việc xe rời đi đã mang đến cho tôi điều này. Nói tầm thường, xe đi rồi tôi không tiếc. Chỉ thấy rất vui.

Sống tối giản, tôi quyết định bán xe máy, chuyển sang đi bộ: Sau 2 tháng, tôi nhận được nhiều bài học đắt giá! - Ảnh 2.

Dân văn phòng Nhật Phiên bản rất hăng hái đi bộ đến công sở

Nụ cười đi bộ

Tôi đi bộ phổ thông hơn, nhất là tham gia những lúc đầu óc căng thẳng.

Tôi không cần có điểm đến chi tiết nào cả. Chỉ đơn giản là đi cho đến khi thấy một nơi lặng tĩnh để viết thôi. Nên tôi cứ đi, đi ra khỏi chỗ ngồi không xa lạ, đi trên phố dòng người hỗ tương, đi qua các hàng quán đang bán nhộn nhịp.

Khi mà người khác đang căn vặn ga, tôi đi bộ, và không thải ra gì cả ngoài hơi thở của chính mình.

Khi người khác đang dành nửa tiếng buổi trưa ăn vội vã một suất đồ ăn với tốc độ cao với hamburger và khoai cừu tiến thưởng, tôi đi bộ, và đốt calorie.

Khi người khác đang hối hả và áp lực, tôi đi bộ, khiến chủ thời gian của mình.

Khi người khác ngồi trước màn hình máy tính, tôi đi bộ, để cho tim đập mau lẹ hơn.

Khi người khác đang họp và chốt hợp đồng, tôi đi bộ, và có thời gian để nghĩ suy.

Khi người khác đang làm việc rất hiệu quả và đáp ứng được hồ hết việc, tôi đi bộ và chẳng có gì làm cho, đầu óc thảnh thơi trống rỗng.

Khi người khác có sự thoải mái của vấn đề hòa, tôi có sự nóng sốt trong khoảng những cơn gió nhẹ.

Khi một chú cún nằm lăn lộn chơi với một chiếc lá khô ven tuyến phố, tôi đi bộ,  nhìn ngắm và cảm thấy thương yêu chốc lát đó.

Tôi đi bộ khoảng một giờ, rồi bỏ ra thời điểm để viết và đọc, rồi đi bộ thêm một giờ nữa trước khi về nhà. Mệt nhưng vui.

Tôi không đi bộ được như trên mỗi ngày, nhưng tôi nỗ lực đi được phổ biến nhất có thể. Vì đi bộ, bạn chẳng cần gì, không hề tìm gì, ko phải tiêu thụ gì, chẳng thải ra thứ gì độc hại... mà bạn lại vẫn có hồ hết ích lợi.

Tuy nhiên xét cho tới cùng, mỗi người thích hợp với một chuẩn mực cuộc sống riêng. Thế nên, chúc bạn lựa chọn được dụng cụ thông minh, thích hợp, luôn thể ích nhất với bản thân bản thân mình nhất, nhé!

Theo Anh Tuấn Lê

Trí Thức Trẻ


Có thể bạn quan tâm: bds