Có sức khoẻ, tiền mới gọi là tài sản - không sức khỏe, tiền đa dạng đến mấy cũng chỉ là DI SẢN mà thôi: Sắm đồ sang một số tỷ không xót nhưng nhớ tiếc một số đồng 'đổi sức khỏe' hàng ngày, thật ngu ngốc!

Khi còn phong lưu và còn mạnh khỏe, chúng ta còn gọi tiền tài của chính mình nhì tiếng "tài sản" thật sang trọng. Nhưng khi còn giàu sang mà tiến công mất sức khỏe, tiền của của chúng ta cũng chỉ tóm gọn trong nhì chữ "di sản" nhuốm màu đau thương. Ví như không bắt đầu dưỡng sinh trong khoảng bữa nay, ngày sau chúng ta sẽ phải dưỡng bệnh. Không mở đầu tập duy trì những thói quen tốt, trước sau gì chúng ta cũng chỉ còn một cuộc sống trong thuốc thang và nhỏ dại yếu.

Dĩ nhiên, có yếu tố đáng bi đát là, mặc dầu có lưu tâm sinh dưỡng đến mấy thì chúng ta cũng chẳng thể có được một cơ thể khỏe khoắn đầy đủ. Còn có điều đáng bi ai hơn thế chính là, gần như người thậm chí không phải niềm nở đến yếu tố dưỡng sinh chứ đừng nói là Để ý. Cho dù các Tử thần ngày càng nguy nan, lúc nào cũng lẩn quẩn quanh co bên cạnh, họ vẫn hồn nhiên vô tri không phải hay nhân thức. Họ thà thấp thỏm tiền tài, xe sang, nhà đẹp... còn hơn là khiếp sợ cho thân thể bản thân.

Có người sẵn sàng thức thâu đêm suốt sáng để "cày" phim ảnh, trò chơi, mỗi ngày đều dán mặt vào màn hình máy tính và điện thoại, vui mắt trong cuộc sống ảo đằng sau màng lưới internet mà không tự chủ động học bí quyết đem lại hạnh phúc và năng lượng tích cực cho chính bản thân trong hiện thực. Họ nghĩ rằng cuộc sống quá nhiều khó nhọc nhọc nhằn, thà chìm ngập trong vở kịch của người khác xả áp lực còn hơn.

Có sức khỏe, tiền mới gọi là TÀI sản, không sức khỏe, tiền nhiều đến mấy cũng chỉ là DI sản mà thôi: Mua xe sang vài tỷ không tiếc nhưng tiếc vài đồng mua sức khỏe hàng ngày - Ảnh 1.

Có người chuẩn bị bỏ cả gia tài để chăm chút cho những sở thích cá nhân, sắm đồng hồ, sắm laptop, đi du lịch và hưởng thụ mọi yêu cầu, nhưng lại từ chối tiêu vài trăm ngàn để khám sức khỏe mỗi năm, để tìm bảo hiểm y tế, để nhân tố dưỡng thân thể và để bảo kê bản thân mình.

Có người chuẩn bị bỏ ra hàng trăm triệu tiền việt để trả phí gửi ô tô qua đêm nhưng lại tiếc chỉ chục triệu để tậu một chiếc giường ấm đệm êm cho chính mình ngủ mỗi tối. Họ cho chiếc xe của bản thân một chỗ nghỉ dễ chịu nhưng không thể cho mái nhà và bạn dạng thân một chỗ ngủ khỏe mạnh. Có người thì chuẩn bị dành hàng ngàn đô la Mỹ để bảo trì chiếc BMW Mercedes-Benz mỗi bốn tuần, nhưng lại không muốn chi một vài trăm đô la để sắm thực phẩm dinh dưỡng chăm nom sức khỏe của bản thân. Họ giữ chiếc xe điều hành trơn tuột tru nhưng lại kệ thây thân thể chuẩn bị "Bãi công" vì mỏi mệt. Đời nào chiếc xe lại cần thiết hơn sinh mạng chính mình?

Có người chuẩn bị bỏ thời gian hàng bốn tuần đưa con đi viện truyền nước, tiêm thuốc vì bé vặt, cảm sốt không ngừng, nhưng lại không hề nghĩ phương pháp tăng khả năng miễn nhiễm cho trẻ trong ngày thường. Cân đối dinh dưỡng, luyện số đông dục, ngày nào cũng khiến thì mất quá đa dạng thời điểm. Họ chỉ biết bao giờ bị bệnh, đi viện là được rồi. Nhưng đến ngày bệnh nặng, cầu y tứ chiếng cũng chữa không được thì phải làm cho sao?

Quy luật của cuộc sống này vốn là "Sinh - Lão - Bệnh - Tử". 95% dân số trên trái đất này đều phải trải qua giai đoạn "Bệnh" giày xéo thân thể rồi mới tới "Tử". Chỉ có 5% ít oi chết già không gian khổ. Vậy "Bệnh" đến từ đâu? Chẳng hề đến trong khoảng chính thói quen sinh hoạt thưởng thức thông thường của mỗi người hay sao? Số người chết đói vì không có thức uống liệu có ít hơn số người chết vì quá thừa điều kiện ăn uống, thưởng thức hay không?

Có sức khỏe, tiền mới gọi là TÀI sản, không sức khỏe, tiền nhiều đến mấy cũng chỉ là DI sản mà thôi: Mua xe sang vài tỷ không tiếc nhưng tiếc vài đồng mua sức khỏe hàng ngày - Ảnh 2.

Chúng ta bạn nào ai cũng thích thưởng thức vật chất, chẳng thể chịu được sự cám dỗ của thực phẩm, của vô vàn sơn hào hải vị bao quanh. Chỉ cần có chứng nhận, khách hàng nào mà không muốn thỏa mãn tâm địa đâu? Nhưng càng thỏa mãn, chúng ta lại càng quên rằng: "Họa trong khoảng miệng ra, bệnh từ miệng tham gia". 

Sơn hào hải vị có ngon miệng đến mấy cũng không bằng một chén trà xanh thanh đạm, là phúc khí của sinh mạng. Chỉ có người giữ lòng trong sạch, thanh đạm như chén trà kia, không bị thèm muốn và dục vọng quấy phá, mới đạt hiệu quả sinh dưỡng bảo mệnh.

Phổ biến người trong chúng ta thường nghĩ mình không có thời điểm bỏ ra riêng cho sức khỏe, vì thế, sớm hay muộn rồi sức khỏe cũng dần yếu đi. Cuộc sống nhân loại chỉ kéo dài vài thập kỷ, lâu thì một trăm, ngắn chỉ mấy chục. Phải nhân thức tự chăm sóc sức khỏe của bản thân mới không mang đến khổ cực cho mái nhà và người nhà xung quanh. Mà muốn có một cơ thể mạnh bạo, trước tiên phải học cách thức đổi mới trong khoảng trong tâm lý, sau đó là thay đổi cách thức ăn uống hàng ngày. 

Đừng lấy lý do giảm cân mà tiêu diệt thân thể, đừng lấy nguyên do khiến việc mà tiêu diệt dạ dày, đừng lấy lý do vui mừng bên bàn nhậu mà đánh mất mai sau, vì chỉ có sức khỏe mới đáng giá hơn cả núi quà núi bạc. Có được sức khỏe, là có được kho báu quý giá nhất thế cục, có nền tảng vững bền để leo lên mọi tầng cao.

Một loài người rốt cục đáng giá bao nhiêu tiền? Chỉ có duy nhất sức khỏe mới có thể chứng minh được vấn đề đó. Không có sức khỏe, tiền cũng chẳng ý nghĩa gì. Sức khỏe là cách mệnh của tiền của, không cần biết có tiền hay không có tiền, đều phải dùng tham gia việc trông coi cho sức khỏe bạn dạng thân trước. Có sức khỏe rồi thì mới ăn ngon ngủ lặng, mới nhân thức quý trọng cuộc sống.

Dương Mộc

Theo Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: gia dat saigon