Cậu bé dại 5 tuổi thắc bận rộn 1 bài toán nhỏ nhưng khiến cho người lớn 'chột dạ' về thế cục: Thấy người khác chạy với tốc độ cao không có nghĩa bạn bị bỏ lại đằng sau

“Nhìn kìa mẹ,” Tavish gọi tôi khi thằng bé bỏng nhổm dậy từ chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

“Một con tàu nữa lại đi qua chúng ta,” thằng nhỏ tuổi hét lên trong vui sướng.

Chúng tôi đang ngồi trên một chuyến tàu hỏa địa phương. Tôi và chồng cắm mặt vào laptop để đọc thông tin trên mạng xã hội thay vì thưởng ngoạn khuông cảnh tuyệt đẹp ngoài cửa sổ.

Tôi cười lại với Tavish. Tôi yêu cầu làm thế. Thằng tí hon lại đang cười cái điệu con mèo Cheshire không thể cưỡng lại được.

“Vì sao nó luôn chạy mau lẹ hơn chúng ta?” thằng nhỏ dại phàn nàn khi một con tàu dị kì chạy qua. “Lần nào con cũng hy vọng chúng ta được đi chuyến tàu nhanh chóng nhất, nhưng chung cuộc lại lên chiếc chậm trễ nhất.”

“Không, chuyện không phải như thế,” tôi khởi đầu. “Con tàu kia trông thì có vẻ chạy nhanh hơn chúng ta. Tất nhiên, bất chấp những gì con thấy, tàu của chúng ta có khi lại chạy nhanh hơn.”

“Sao mà như thế được ạ?” Tavish thắc bận bịu. Thằng nhỏ tuổi nhìn tôi với đôi mắt tràn trề kì vọng rằng tôi sẽ cho nó một câu tư vấn.

Chồng tôi mỉm cười, khiến cho bộ “Chúc hên” với tôi.

“Mẹ sẽ nói khi chúng ta về nhà,” tôi hứa. Đây là bí quyết tôi sử dụng để câu giờ. Tôi muốn chờ đến khi cậu nhỏ nhắn của chính mình chuẩn bị để hiểu sự kỳ diệu của toán học. Khi đó, tôi sẽ giải nghĩa cho thằng bé xíu nghe về tính tương đối của vận động.

Cảm thấy an tâm, Tavish quay quay về hưởng thụ từng cảnh đẹp bên ngoài sườn cửa sổ của bản thân. Nơi chúng tôi đến chỉ còn bí quyết một vài phút nữa, vì thế, tôi nhắm mặt lại và bắt đầu nghĩ về tính tương đối của chuyển di.  

Cậu bé 5 tuổi thắc mắc 1 bài toán nhỏ nhưng khiến người lớn chột dạ về cuộc đời: Thấy người khác chạy nhanh không có nghĩa bạn bị bỏ lại đằng sau - Ảnh 1.

Một lời cắt nghĩa toán học có vẻ là quá không dễ dàng hiểu đối với một đứa trẻ 5 tuổi, nên tôi cố gắng tìm cách khác thích hợp hơn để thằng ốm cảm thấy hứng thú với chủ đề này. Và tôi đã sắm được. Chỉ trong một chốc lát bỗng dưng, tôi đã tậu ra.

Suốt bao xưa nay, chúng ta vẫn luôn là nạn nhân của chuyển động tương đối, chẳng phải chỉ trong mỗi lĩnh vực toán học. Ở công ty, ở nhà, ở các bữa tiệc, hay trên mạng phố hội, chúng ta đều bị lừa một cách thức khéo léo.

Chúng ta nhìn người khác hoan hỉ kể lể về những thành quả trong cuộc đời họ; chúng ta vỗ tay ngợi đánh giá tốt họ. Nhưng chúng ta không chỉ dừng lại ở đó. Chúng ta áp đặt thành công của riêng họ lên chính chúng ta. Để rồi, chúng ta cảm thấy cay đắng và tiếc nuối về cuộc sống mà định mệnh đã sắp đặt cho ta.

Dĩ nhiên là chúng ta không nên so sánh như vậy. Chúng ta hiểu vấn đề này. Và chúng ta luôn đi rao giảng yếu tố này. Nhưng bắt tay vào khiến? Không, chúng ta không bao giờ khiến cho.

Tôi trợ thì dừng dòng nghĩ suy vẩn vơ vì tàu đã mở đầu giảm tốc để vào ga. Chúng ta đứng dậy và lóng cóng trở về phía cửa. Ngồi giữa chồng và nam nhi, tôi lại cảm thấy nhân tố đó. Rằng đã không nhân thức bao lần chúng ta coi nhẹ những phước lành mà mình có sẵn trong tay, để rồi mất đi lòng tự trọng chỉ vì những gì trông thấy trên máy tính bảng hàng ngày.

Khi mái ấm tôi bước xuống tàu, Tavish nhìn thấy một người đại trượng phu đang thổi bong bóng từ chiếc vòng kim khí. Thằng nhỏ nhất quyết rằng bản thân mình cần yếu một cái như vậy, bởi lẽ, “Thật là thần kỳ khi có thể sản xuất bong bóng cầu vồng chỉ từ một nhúm không khí giản đơn.”

Chồng tôi tìm cho thằng bé dại và tôi cảm thấy vô cùng ưng ý. Tính tương đối của tốc độ, ta sẽ không để mi khiến nam nhi ta thấp thỏm trước toán học hay cuộc thế!

* Bài chia sẻ của Tanima Das Mitra - cây bút chuyên về lối sống trên India Times.

Ngọc Hà

Theo Trí thức trẻ/Times of India


Xem thêm: mua dat