Nhặt được ví của tỷ phú BĐS, đứa trẻ đói rách tới tận nơi trả lại nhưng lại xin 1 đô-la bằng được, nguyên do nói ra khiến người nào nghe cũng phải hổ ngươi

Trong phường hội hiện giờ, đa số công chúng tin rằng trị giá của cuộc sống nằm ở vị thế và quyền lợi. Chúng ta có vị thế càng cao, có quyền lực càng lớn thì trị giá của cuộc sống lại càng hoàn hảo.

Dĩ nhiên, yếu tố đó chẳng phải lúc nào cũng đúng vì mỗi chúng ta đều có quan điểm và những tác động của riêng chính mình trong lối tư duy. Dùng tiền của làm thước đo trị giá chỉ là một cách thức để duy trì ích lợi và nâng cao sự tự phụ của bạn dạng thân. 

Còn về thực tế, chính những người không có điều kiện vật chất trong tay lại có được thái độ và ý kiến về cuộc sống vượt xa hơn cả. Câu chuyện về cậu bé bỏng sau đây đã làm cho toàn bộ người thu được một bài học quý giá trong đó.

Tham gia đầu những năm 1990, khi nhà hảo tâm người Mỹ Ken Behring, cũng là 1 vị tỷ phú bất động sản, có việc từ thiện cần đi qua khu vực vịnh San Francisco, ông bất thần phát sinh ra chiếc ví của bản thân đã đánh mất. 

Trợ lý đi cùng nghĩ suy một hồi mới sợ hãi nói: "Thưa ngài, tôi nghĩ có lẽ ngài đã tiến công rơi khi đi bộ ngang qua khu ổ chuột ở Berkeley vừa nãy. Chúng ta phải làm cho thế nào bây chừ, ngài có muốn tôi quay lại đó tậu hay không?".

Đứa trẻ rách rưới nhặt được ví của tỷ phú bất động sản, đến tận nơi trả lại nhưng cậu bé lại đòi xin 1 đô-la bằng được, lý do nói ra khiến ai nghe cũng phải xấu hổ - Ảnh 1.

Ken Behring trả lời: "Hiện giờ quay lại tậu chắc cũng khó. Thôi thì chúng ta hãy ngồi đây chờ ai đó tốt bụng nhặt được rồi địa chỉ trả lại đi”.

Thế là, cả vị tỷ phú và trợ lý của bản thân đã cùng ngồi chờ suốt nhì tiếng đồng hồ ở khu vực vịnh San Francisco nhưng cũng chẳng thấy khách hàng nào liên lạc với bản thân mình. 

Quá sờn, người trợ lý thuyệt vọng nói: "Thưa ngài, chúng ta đừng phung phí thời điểm ở đây nữa. Mong đợi gì vào những kẻ nghèo nàn ở khu ổ chuột cơ chứ, chắc họ sẽ không bao giờ tới trả lại ví cho ngài đâu".

Ken Behring vẫn tĩnh tâm đáp: "Không sao, tôi vẫn sẽ chờ ở đây. Anh có thể quay lại công ti trước và giải quyết công việc".

Người trợ lý bối rối: "Làm sao mà tôi bỏ ngài ở đây một mình được. Trong ví lúc nào cũng đặt danh thiếp và số máy tính bảng, ví như có khách hàng nào muốn trả thì ngay từ khi chiếm được, họ đã gọi điện cho mình rồi. Vốn là chả mất tới một số phút nhưng chúng ta đã phung phí cả buổi chiều để đợi. Tôi sợ rằng, kẻ đó đã lấy hết số tiền bên trong mà không phải có nhu cầu trả lại đâu”.

Không nghe những gì người trợ lý nói, vị tỷ phú vẫn cả quyết ngồi chờ. Suốt trong khoảng chiều đến tận khi mặt trời lặn, điện thoại của ông vẫn chưa vang lên. Nhưng khi màn đêm mở màn muộn, lúc mà trợ lý chuẩn bị kiên quyết đưa ông về thì những tiếng chuông laptop trước tiên hình thành. Ở đầu dây bên kia, có người yêu cầu ông quay lại một đoạn đường gần đó để kiếm được lại ví.

Người trợ lý lại nghi ngại: "Đây ko phải một vụ bắt cóc hay tống tiền chứ?"

Ken Behring không bận lòng tới lời nhắc nhở của trợ lý mà tức tốc cho tài xế đi đến vị trí đã hẹn. Tới nơi, một cậu nhỏ xíu ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu đang đứng chờ ông, trong tay cậu đúng là một chiếc ví dày. Vị trợ lý hối hả lại gần kiếm được chiếc ví và rà soát số tiền bên trong, kinh ngạc thấy rằng, gần như tất cả đều còn nguyên mà chưa ai động đến 1 đồng.

Khi anh ta trao lại chiếc ví cho ông chủ thì cậu bé bỏng mới bẽn lẽn công bố: "Thưa ngài, liệu cháu có thể xin ngày càng ít tiền được không?".

Trợ lý nghe vậy thì nghĩ thầm: "chậm triển khai, tôi nhân thức ngay mà, khiến cho gì có chuyện...".

Ken Behring hỏi đứa tí hon: "Cháu cần bao lăm?".

Cậu bé bỏng ngại ngùng đáp: "Cháu chỉ xin ngài 1 USD mà thôi. Cháu sắm thấy chiếc ví của ngài lâu rồi nhưng không có tiền để gọi laptop. Cháu đã phải hỏi mãi, chỉ có mỗi ông chủ siêu thị mới đây là cho cháu vay vốn để ra trạm điện thoại công cộng mà thôi. Bây giờ cháu cần có tiền để trả lại cho ông ấy".

Đứa trẻ rách rưới nhặt được ví của tỷ phú bất động sản, đến tận nơi trả lại nhưng cậu bé lại đòi xin 1 đô-la bằng được, lý do nói ra khiến ai nghe cũng phải xấu hổ - Ảnh 2.

Nghe lời bộc bạch ấy, cả vị trợ lý cùng nhà hảo tâm đều vô cùng bất ngờ. Ông cúi xuống và ủ ấp chầm lấy cậu rạng rỡ, đích thân dẫn cậu quay trở lại siêu thị kia để thanh toán, cũng như tặng cho cậu nhỏ tuổi một bữa ăn ấm áp ngon lành coi như lời cảm ơn của mình.

Trong khoảng đó về sau, nhà hảo tâm đã thay đổi hoàn toàn đoạn đường từ thiện của bản thân. Ông không ban phát tiền của cho các đơn vị nữa mà thay tham gia đó quyết định đầu cơ những ở dọc đường cho trẻ em ở khu ổ chuột. Trong một lần được hỏi về quyết định này, ông đã mạnh khỏe trả lời: 

"Chúng ta không bao giờ được phép bình chọn hồ hết mọi người phê chuẩn vẻ ngoài, điều kiện vật chất của họ, không được phép mặc định gần như những sinh linh sống trong khu ổ chuột đều là kẻ tham lam và ích kỷ. Bất kỳ người nào, cho dù sống ở đâu cũng cần được tôn trọng. Chỉ cần có một chỗ ở, cho họ thời cơ chứng minh thì chúng ta có thể tậu thấy những loài người ngay thẳng với trái tim thanh lịch, cũng như những tấm lòng tốt bụng rất đáng để tự hào. chậm triển khai chính là trị giá mà tôi muốn đầu tư và hỗ trợ".

Dương Mộc

Theo Trí thức trẻ


Đọc thêm: dat xanh