Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu 'nhà binh': Sáng 'điểm tâm nhẹ' bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lã

Mỗi buổi sáng, ví như đi ngang qua khu thành phố Bắc Từ Liêm, Hà Nội người ta không khó khăn bắt gặp hình ảnh 3 cậu bé nhỏ đang chạy bộ hăng say theo tiếng hô "một... hai" của mẹ.

Hình dạng người mẹ này không quá vững chắc nhưng giọng nói thì cứng ngắc bộc lộ phấn đấu rất lớn. Chị là Nguyễn Thị Ngọc Ngà, 42 tuổi và 3 con của chị tuần tự 11, 14 và 16 tuổi.

Chị Ngà rất mến thương con nhưng lại không giống cách thức của bất kỳ người mẹ nào. Chị yêu con là mỗi ngày "dằn bụng nhẹ" cho các con 10km chạy bộ. Bất cứ nhỏ dại nào tăng cân là mỗi chiều đi học về phải dấn thân máy chạy 30 phút. Tham gia tập luyện thể thao cùng các con, thậm chí động viên cùng các con đoạt được 1 trong 20 ngọn núi cao nhất nhân loại. Yếu tố mà chẳng hề bà mẹ nào cũng làm cho được.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 1.

Chị Ngọc Ngà và 3 con luyện tập thể thao mỗi ngày.

Không chỉ rèn luyện thể thao, lúc trước, số đông mạng phải choáng khi tiết lộ có lần sang Australia, chị đã để một người đàn ông khi đó 9 tuổi ở lại khách sạn khi mà cả nhà đi ăn. Sau cùng, nhờ mảnh giấy ghi liên hệ của mẹ, cậu nhỏ tuổi đã tự đi đổi tiền, tự hỏi đường, rồi bắt taxi tới nhà hàng.

Cách thức dạy con theo kiểu "nhà binh" của chị Ngà khiến cả chồng chị cũng phải lên tiếng "Em đừng hà khắc với con quá, kẻo chúng lại đâm ra ghét mẹ". Thế nhưng với chị, "nếu như ghét mẹ mà làm cho chúng sống khỏe mạnh và tự tin thì cũng chẳng sao".

Cùng trò chuyện với người mẹ đặc biệt này:

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 2.

Chị Ngà cùng tập luyện với các con mỗi ngày.

- Chào chị. Chị cho biết vấn đề gì đã kích thích và hướng chị đến phương pháp dạy con theo bí quyết cứng nhắc như vậy?

Ví như để nói nguyên nhân mà tôi có phương pháp giáo dục con khác biệt tương tự, thật sự có 2 nguồn cội:

Thứ nhất, chính là quá khứ bệnh tật của tôi. Tôi bị viêm cơ nhưng vấn đề trị một thời điểm không khỏi, tôi tới khám ở nơi khác mới phát hiện là thấp khớp và đã ảnh hưởng đến tim. Tôi nhớ khi ấy chính mình 9 tuổi nhưng chỉ nặng có 20,5 kg. Căn bệnh đó là nỗi khiếp sợ cả tuổi thơ, theo tôi cả khi tôi lớn lên và bác bỏ sĩ còn khuyên tôi không nên lấy chồng sinh con ví như muốn sống.

Nhưng may mắn thay nhờ chạm mặt được chồng bản thân - người đã cho tôi biết ích lợi của việc tập luyện sport với sức khỏe. Tôi đã quyết định một lần Đương Đầu số phận. Tôi siêng đồng đội thao chạy bộ, tiến công quần vợt, tập gym… sức khỏe tôi dần khá hơn và tôi quyết định lấy chồng sinh con. Quá khứ ấy khiến cho tôi tin rằng chỉ có đoàn luyện thể thao mới chính là cánh cửa để đổi mới số mệnh.

Giờ đây khi con còn ốm tôi đã quán triệt chúng phải có trách nhiệm với cuộc đời bản thân mình, trước hết là phải sống khỏe. Khỏe cả về thể chất, ý thức và trí não nhưng quan trọng hơn hết phải nói không với bệnh tật.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 3.

"Dĩ vãng ấy khiến cho tôi tin rằng chỉ có đoàn luyện thể thao mới chính là cánh cửa để đổi mới số mệnh".

Thứ nhị, là do công việc của mái nhà tôi có xúc tiếp đa dạng với người Nhật nên tôi đã học trong khoảng họ phương pháp nuôi dưỡng con sao cho khoa học và có lí nhất. Tôi ấn tượng với người Nhật khi họ tự cho con bản thân khiến cho vệ sinh tư nhân khi mới một tuổi, tự đi học, tự làm cho mọi thứ vừa sức. Tôi cũng muốn các con bản thân học được đức tính tốt như vậy, không ỷ lại, lệ thuộc vào người khác.

- Trong việc giáo dục con cái, chị làm thế nào để chiếm được sự hưởng ứng, đồng thuận thi hành của các con?

Có thể nói tôi là một người nghiện con. Tôi có thể từ chối việc kiếm tiền để có thật phổ biến thời điểm ở bên các con, nhất là những ngày đầu đến tuổi mẫu giáo của đồng minh trẻ. Tôi biến chính mình thành một người bạn thật sự với chúng để đồng hành cùng chúng trong mọi hoạt động vui chơi, học tập hay cả chia sớt tâm tình.

Tôi không ngại cùng con chơi các trò đi lại như: bóng đá, bóng rổ, leo trèo hoặc các trò mạo hiểm. Tôi sẵn sàng nghe con san sớt những câu chuyện tế nhị của con trai khi bước tham gia tuổi dậy thì. Vì có thời điểm ở bên con nên tôi hiểu con hơn, quan sát để cung cấp con phát hành sở trường tài năng, thăng bằng những điểm yếu.

Tôi có thể nuối tiếc tiền tìm những đồ xa xỉ cho bản thân nhưng không bao giờ tiếc nuối cả tiền và lao động để đầu cơ tìm cho con thật đa dạng đồ chơi phát triển tư duy, nhất là sách phát hành IQ, EQ. Tôi động viên con tậu tòi, mày mò. Thậm chí, con có thể khiến hư hỏng đồ đoàn trong mái ấm. Bởi lẽ, có những kết quả không tốt như vậy con mới rút ra trải nghiệm cho lần sau.

Khác biệt hơn, tôi rất thích khoe những thành quả mà mẹ con tôi đã làm được để luôn lấy đó là mục tiêu mà tiếp diễn cố gắng. Thật hên là chồng tôi luôn ủng hộ và cho tôi toàn quyền đoàn luyện chúng nên giữa nhị hiền thê chồng không gặp mặt tranh chấp gì.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 4.

Mái ấm chị có những chuyến du lịch cùng nhau. Ảnh NN

- Không phải khách hàng nào cũng có kinh nghiệm trong việc rèn luyện cho con. Chị có thể chia sẻ để có những bài tập chất lượng để dạy cho con thì chị đã làm thế nào?

Để có những bài tập chất lượng và công nghệ cho con, tôi đã bỏ ra rộng rãi thời gian lên diễn đàn, tham gia box giáo dục khác lạ học hỏi trải nghiệm, quan niệm, chiêu thức, kiến thức khả năng… Để có bài tập chất lượng cho con tôi đã phải đến hàng chục trọng điểm thể thao để chạm chán các chuyên gia và học những bài tập thích hợp nhất.

- Ngoài việc tập luyện ở nhà, được biết mái nhà chị hay đi du lịch đó đây để đoạt được những độ cao mới. Chị có thể san sớt kỷ niệm đáng nhớ nhất của mái ấm được không?

Chuyến đi để lại phổ quát tuyệt vời cho mái nhà tôi có nhẽ là chuyến đi tháng 2/2016 tới núi Kinabalu ở Malaysia. Tôi cũng không ngờ chấp hành việc leo núi này lại vất vả đến thế. Các bạn tôi vừa bay 3 chặng tới Malaysia thì ngay trong đêm phải chuyển di mấy tiếng đồng hồ tuyến đường đèo bằng ô tô để tới chân núi. Đêm đấy trời rét như cắt da cắt giết, đến nơi thì trời sáng nên cả nhà ngủ có 2 tiếng đồng hồ.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 5.

Kết quả đó là niềm tự hào và êm ấm cho sự cố gắng không chấm dứt nghỉ của cả mái nhà.

Sáng sớm dậy đã leo núi, mới đầu người nào cũng hứng thú nhưng tới gần độ cao 2.000m thì bé nhỏ út xuống sức vì không khí dần loãng ra. Tôi cứ phải liên tục động viên, sử dụng chiêu tiến công trống lảng, kể câu chuyện hay ho hay những tấm gương thắng lợi để cổ lỗ vũ con. Có thỉnh thoảng con đòi cõng nhưng tôi không cho vì muốn con tự bản thân vượt qua.

Kết quả cả cuộc hành trình dài là cả mái nhà tôi đoạt được độ cao 3.500m của 1 trong 20 ngọn núi cao nhất quả đât. Khi đó bé bỏng út mới hơn 7 tuổi, nhỏ giữa hơn 10 tuổi và bé cả 12 tuổi. Kết quả đó là niềm kiêu hãnh và vui vẻ cho sự cố gắng không xong nghỉ của cả mái ấm.

- Giận dữ của đại chúng đối với bí quyết dạy này của chị thế nào?

Tôi tự kiếm được chính mình là người phong cách, thích khác người, thích làm cho được việc mà mọi nguời thấy không dễ dàng và cách thức rèn con của tôi cũng vậy. Đa dạng người hay gàn tôi và bảo việc này quá sức chẳng thể làm cho được thì tôi lại càng thấy kích thích, càng tìm hiểu và thực thi cho được thì thôi.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 6.

Dù trời mát hay tối khuya cả nhà vẫn đi bơi.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 7.

Họ "khiếp đởm" khi biết tôi rèn cho các con phiên bản năng chịu lạnh. Trời mát hay tối khuya cả nhà tôi vẫn đi bơi, trời rét vẫn tắm nước lạnh, mùa đông vẫn mặc áo mong manh không khác gì mùa hè. Các con tôi không nhân thức sử dụng kháng sinh là gì, chúng nói không với thuốc. Nếu sốt cảm chung thì thân thể sẽ tự điều chỉnh và đúng là chúng không bao giờ phải dùng tới thuốc.

Việc chịu rét của mẹ con tôi khách hàng nào cũng phải sợ. Nhưng tôi tin kĩ năng nhân thức lắng nghe thân thể của bản thân tôi sẽ có sự yếu tố chỉnh thích hợp cho mình và cho con. Tôi và các con có thể chạy bộ hay đi bộ cả một số chục cây số, có thể bê vác, vận động mà không nề hà gì.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 8.

Các chuyến đi đầy thử thách của mái ấm.

Sau cùng, chị có thể muốn nhắn nhủ nhân tố gì tới các bậc phụ huynh hiện giờ không?

Lời nhắn nhủ của tôi cho các ông bố, bà mẹ chính là đừng nên ấp ôm ấp bao bọc các con quá mức. Hãy để các con đối mặt với những gian truân thử thách để các con luyện được thể lực, ý thức, ý chí, khả năng và cả tư duy chiến thuật của bản thân. Đặc biệt là đối với các cậu nam nhi.

Bà mẹ Hà Nội dạy con theo kiểu nhà binh: Sáng điểm tâm nhẹ bằng 10km chạy bộ, trời rét vẫn tắm nước lạnh - Ảnh 9.

Chị Ngà luôn khuyên quần chúng đừng bao bọc con quá mức.

Cha mẹ cần gần con để hiểu con, cổ vũ, khai thác, phát huy sở trường và các tài năng còn tiềm ẩn trong mỗi đứa con. Hãy tin các con làm được những thứ mà ta cho rằng chẳng thể, đừng suy nghĩ quá cao quý, hãy nghĩ đơn giản và hành động. Đừng khiến thui chột đi tài năng tiềm tàng của con.

Cảm ơn chị. Chúc chị và gia đình có thật phổ thông sức khỏe!


Theo Nhung Lê

Helino


Có thể bạn quan tâm: mua dat