Gia Cát Lượng thần cơ diệu toán sử dụng tiếng bạn bè đuổi được 15 vạn quân Ngụy, nhưng thế trận này mới thấy rõ đỉnh cao trí não Tư Mã Ý

Tư Mã Ý đập tan chiến dịch Bắc phạt lần 1

Năm 228, Gia Cát Lượng mang quân Bắc phạt lần thứ nhất. Ngụy Minh Đế Tào Tuấn sai Tư Mã Ý và Trương Cáp đem quân thù lại. Sau khi bắt tướng của Thục Hán là Mạnh Đạt ở Tân Thành, Tư Mã ý càng ngày càng có uy trong nhóm Tào Ngụy, được giao trọng trách ứng phó Gia Cát Lượng.

Một mặt, Tư Mã Ý tâu Ngụy Minh Đế sai tướng Tào Chân đem quân chi viện cho My Thành, nhằm ngăn chặn Triệu Vân. Mặt khác, Tư Mã Ý lệnh cho Trương Hợp dẫn 5 vạn kỵ binh và bộ binh tiến với tốc độ cao đến Nhai Đình, vòng đường sau đánh hậu tập quân Thục.

Để ứng phó với kế sách của Tư Mã Ý và cũng nhằm đảm bảo cho chiến dịch Bắc phạt chiến thắng, Gia Cát Lượng lệnh cho tướng Mã Tốc đem quân chi viện tiến tiến công quân của Trương Thích hợp, nhằm giữ Nhai Đình.

Phổ quát người đã khuyên rằng để đối đầu với Trương Hợp, một viên tướng dày dạn kinh nghiệm trên sa trường thì nên dùng Ngụy Diên hoặc Ngô Ban, nhưng Gia Cát Lượng cuối cùng lại chọn lựa Mã Tốc làm tướng tiên phong.

Mã Tốc và Vương Bình tiến đến Nhai Đình đúng lúc Trương Cáp dẫn quân tới. Mã Tốc không nghe lời Gia Cát Lượng khuyên, bỏ con đường sông, trấn giữ trên núi. Vương Bình khuyên can không được, ông đành xin Mã Tốc cho 5000 người ngựa ra đóng trại dưới chân núi.

Trương Cáp theo sự chỉ huy của Tư Mã Ý, đem quân vây trại của Mã Tốc trên núi, rồi cắt đứt các con phố tiếp nước. Quân Thục thiếu nước, sức đương đầu giảm bớt.

Trương Cáp chỉ chờ có vậy, dồn sức đánh tan Mã Tốc, quân Thục bỏ chạy tán loạn, chỉ cánh quân của Vương Bình nỗ lực giữ doanh trại.

Thấy Vương Bình đốc quân dồn sức tranh đấu, cố thủ không rút, Trương Cáp nghi quân Thục có phục binh nên không dám tiến. Vương Bình nhân thời cơ này chấn chỉnh lại hàng ngũ, đưa những người bị thương rời tiền phương.

Nhai Đình thất thủ, đại quân Thục không thể tiến nữa, buộc Gia Cát Lượng phải lệnh rút quân, từ bỏ chiến dịch Bắc phạt lần 1. Thừa thắng xông lên, 15 vạn đại quân của Tư Mã Ý kéo tới Tây Thành, nơi Gia Cát Lượng được bảo kê bởi 2.500 binh lính.

Gia Cát Lượng thần cơ diệu toán dùng tiếng đàn đuổi được 15 vạn quân Ngụy, nhưng thế trận này mới thấy rõ đỉnh cao trí tuệ Tư Mã Ý - Ảnh 1.

Tư Mã Ý có thật sự bận rộn mưu Gia Cát Lượng?

Nghe tin đại quân Tư Mã Ý vây hãm bên ngoài, Gia Cát Lượng tỉnh bơ ra lệnh: "Đem giấu hết cả cờ quạt đi, binh quân nhân người nào nấy đều tham gia giữ lấy chòi gác tuần tiễu của bản thân trên mặt thành, ví như có kẻ nào tự ý ra vào cổng thành hoặc nói lớn, sẽ bị thịt. Mở rộng hết bốn cổng vì thế, ở mỗi cổng thành lấy nhì chục người giả trang làm cho dân thường, quét ở trục đường phường. Ví như quân Ngụy đến, không được nhốn nháo, ta khắc có mưu chước để ứng phó".

Truyền lệnh chấm dứt Gia Cát Lượng khoác đạo bào lông hạc, vấn khăn nhiễu trên đầu, dẫn nhì đồng tử mang theo một cây bạn hữu, đi lên mặt thành, đốt hương gảy bầy.

Nghe thám báo về báo lại tình hình, Tư Mã Ý ra lệnh cho binh sĩ ngay thức thì dừng lại, tự phi ngựa lên phía trước nhìn lên, quả nhiên thấy Gia Cát Lượng ở trên mặt thành vẻ mặt tươi cười ngồi tựa lan can, đốt hương gảy tập thể, bên trái có một đồng tử, tay bưng một thanh gươm báu, bên phải cũng có một tuỳ nhi tay cầm phất è cổ. Trong ngoài cổng thành chỉ có chừng mực nhị chục người dân thường, cắm cúi quét con đường cứ như thể không có người nào ở bên bản thân mình. Sau khi nhận ra thế, Tư Mã ý nghi ngờ rằng trong thành có phục kích, vội vã ra lệnh lui binh.

Khi quân Ngụy tháo lui, Gia Cát Lượng mới thốt lên: "Trời xanh cứu ta, Tư Mã Ý thật nắm bắt ý ta". Còn Tư Mã Ý sau khi về đến doanh trại và nghe đàn ông là Tư Mã Sư công bố tình hình Tây Thành, nói: "Con à, Gia Cát Lượng thần cơ diệu toán, cha không bằng ông ta đâu".

Nhưng liệu Tư Mã Ý có thực thụ sợ Khổng Minh Gia Cát Lượng? với 15 vạn quân trong tay, Tư Mã Ý thừa sức cày nát Tây Thành, dù cho Gia Cát Lượng có phòng bị ra sao.

Các sử gia TQuốc văn minh phân tách: Tư Mã Ý trầm tư mặc tưởng nghe tiếng đồng minh của Khổng Minh rồi âm thầm thoái lui là vì đã nhận ra được ngụ ý bên trong. Khổng Minh để ngỏ cổng thành, ngồi trên thành thanh thoả đánh bạn bè chính là không còn màng tới cái chết.

Tư Mã Ý nhân thức bản thân mình chưa thể xuống tay với Gia Cát Lượng, vì bạn dạng thân phải ứng phó với nhiều mối đe dọa đố kỵ trong triều. Nay nếu Lượng chết, con đường tham gia Thục Hán mở toang, Tư Mã Ý nhân thức mình sớm muộn cũng sẽ trở thành cái gai trong mắt nhà Ngụy.

Gia Cát Lượng thần cơ diệu toán dùng tiếng đàn đuổi được 15 vạn quân Ngụy, nhưng thế trận này mới thấy rõ đỉnh cao trí tuệ Tư Mã Ý - Ảnh 2.

Tư Mã Ý sớm muộn luôn là người chủ động phòng ngự. Gia Cát Lượng năm lần bảy lượt Bắc phạt thì Tư Mã ý thủ vững. Sau này Gia Cát Lượng bị bệnh mà chết trên mặt trận, ông cũng không đuổi cùng làm thịt tận.

Có thể nói, Tư Mã Ý một lần nữa đã nhìn xa trông rộng. Ông duy trì cục diện Tam quốc đến cuối đời, để thu thập quyền lực cho hậu duệ sau này truất phế bỏ nhà Ngụy, rồi mới hợp nhất Trung Hoa.

(Tổng thích hợp)

Theo Phục Quân

Trí thức trẻ


Xem tại: bds