Khuyên người hỏi trục đường 1 câu, người phụ nữ gặp mặt họa lớn và bài học về 2 chữ quả báo

Bữa tiệc biến thành đám tang

Ở Ấn Độ thời xa xưa, có một vị vua mời những người Bà la môn (đẳng cấp cao nhất trong thị trấn hội Ấn Độ xưa, gồm phong cách đứng đầu trong phường hội xưa của Ấn Độ, bao gồm các tu sĩ, triết nhân, học giả và các vị lãnh đạo tôn giáo, được quần chúng cực kỳ tôn trọng) đến dự tiệc Bhoj. Bữa tiệc rất lớn nên được tổ ở ngoài trời, ngay bên ngoài cung điện của nhà vua.

Khuyên người hỏi đường 1 câu, người phụ nữ gặp họa lớn và bài học về 2 chữ nghiệp báo - Ảnh 1.

Đức vua đã tạo dựng tiệc chiêu đãi các vị khách Bà la môn ở bên ngoài cung điện. (Ảnh minh họa: Internet)

Vào ngày bữa tiệc diễn ra, trong khi các đầu bếp đang sẵn sàng hàng điểm tâm cho các vị khách, thì một con đại bàng bay qua khu vực bếp ăn, 2 móng vuốt sắc nhọn của nó đang cắp một con rắn đang cố sức vùng vẫy để thoát ra.

Như một phiên bản năng trong lúc gặp gỡ nguy nan, con rắn liền tiết ra nọc độc để hủy hoại kẻ địch. Thế nhưng, trong khi con đại bàng chưa hề hấn gì, thì một vài giọt chất độc rủi ro đã rơi xuống chỗ hàng điểm tâm sẵn sàng cho những người Bà la môn.

Dường như đó, ở dưới mặt đất, không người nào hay biết về tai họa này, và ăn uống vẫn được dọn ra. Vì vậy, những người Bà la môn đến dự tiệc khi ăn uống hoàn thành các món trên bàn tiệc đều lăn ra chết.

Khuyên người hỏi đường 1 câu, người phụ nữ gặp họa lớn và bài học về 2 chữ nghiệp báo - Ảnh 2.

Nọc độc của con rắn đã rơi xuống chỗ giải khát của bữa tiệc mà không ai hay nhân thức. (Ảnh minh họa: Internet)

Khi đức vua hay tin rằng các vị khách do ông mời tới ăn phải hàng điểm tâm có độc nên đã chầu ông vải thì vừa khổ cực, vừa sững sờ và quyết định phải làm sáng tỏ vụ án nên đã phái cho một vị quan tòa tên là Yumraj giải quyết mọi việc.

Sau khi cho điều tra, Yumraj đã nhân thức rõ nguồn gốc của vụ trúng độc.

Thế nhưng, trong tình thế này, Yumraj chưa biết quyết định ra sao, rằng khách hàng nào mới là người phải chịu trách nhiệm trước cái chết của nhân thức bao lăm người Bà la môn không có tội nói trên.

Theo phân tích của Yumraj thì:

1. Nhà vua là người không biết quà bánh có độc nên vô tội.

2. Đầu bếp thì không nhân thức thức ăn trong thời kỳ chuẩn bị và đun nấu đã bị nhiễm độc vì thế cũng không thể kết tội anh ta.

3. Con rắn đã phun nọc độc chỉ để tự vệ nên cũng là chính đại quang minh.

4. Con đại bàng đã bay qua cung điện của nhà vua mà cúp theo con rắn nhưng cũng chỉ là sự tình cờ.

Cho nên, trong đa dạng ngày, vụ việc vẫn chưa được khắc phục.

Và cái kết không nào ngờ tới

Sau đó một thời gian, một số người Bà la môn tới vương quốc để gặp nhà vua. Trên phố họ gặp mặt một người phụ nữ nên đã hỏi con đường tới cung điện.

Người thanh nữ này đã chỉ tuyến phố cho họ, còn không quên nhắn gửi rằng "Chu đáo khi tới đó nhé, nhà vua sẽ giết mổ những người Bà la môn như các anh đấy, bằng cách thức đầu độc trái cây của họ".

Câu chuyện sau cùng cũng đến tai Yumraj và ông quyết định người thiếu phụ nói trên sẽ phải chịu nghĩa vụ cho cái chết của đa số những người Bà la môn đã không may bỏ mạng trong bữa tiệc.

Chitchgupt, phụ tá của Yumraj đã rất kinh ngạc về phán quyết này nên đã thắc bận rộn với chủ nhân của chính mình: "Thưa Ngài, người thiếu nữ kia đâu có can hệ tới sự cố nói trên? Tại sao bà ấy lại phải chịu tội chứ?"

Đến lúc này, Yumraj mới giải đáp: "Khi bạn nào đó chủ mưu hại người khác mà chiến thắng thì anh ta phải vui vẻ mới đúng. Song, khi những người Bà la môn bị chết, nhà vua chẳng phải vui lòng, người người nấu ăn, con rắn hay con đại bàng cũng như vậy, vậy nên họ là kẻ vô can.

Hình như đó, người phụ nữ kia lại lấy sự việc đau đớn kia ra để bỡn cợt, chưa kể việc tự bịa chuyện ra một nhân tố vô căn cứ mà phiên bản thân còn chưa biết rõ ngành ngọn, đổ tội cho người khác, bởi vậy, bà ta chính là người phải trả giá cho hành động thiếu nghĩ suy của mình, đó chính là quả báo".

Lời bàn: Trong cuộc sống này, có rất nhiều người đã từng nghĩ rằng, "Vì sao bản thân mình chưa từng làm việc gì xấu, mà bản thân mình lại hay gặp mặt phải chuyện rủi ro?", trong số đó, có nhẽ cũng có cả bạn, cả tôi.

Vậy nhưng thật ra, khi một việc xấu xảy ra, dù bạn chẳng hề là người trực tiếp gây ra nó, nhưng nếu như bạn có những lời lẽ bình phẩm, thóa mạ hay đổ tội một phương pháp vô căn cứ cho người khác, hay thậm chí chỉ là cảm giác hỉ hả do sự ích kỷ, ghen ghét hay đố kị thôi, thì một phần của nghiệp báo cho việc xấu kia sẽ nhắm đến bạn, và tùy vào hạn độ mà bạn sẽ nhận được sự trừng trị của ông trời.

Khuyên người hỏi đường 1 câu, người phụ nữ gặp họa lớn và bài học về 2 chữ nghiệp báo - Ảnh 3.

Vì lẽ đó, trước những việc mà mình không phù hợp, không chắc chắn thì tuyệt đối không nên tham gia a tòng, đãi đằng nghĩ suy một phương pháp bị động cũng như đưa ra những lời chỉ trích, đổ lỗi hay bình luận thiếu căn cứ.

Do vì đôi khi chính bạn sẽ phải trả giá toàn cục cho những việc xấu mà người khác gây ra, giống như người đàn bà trong câu chuyện của người Ấn Độ cổ xưa nói trên.

Theo Moral Stories

Theo Thanh Hương

Trí thức trẻ


Xem tại: bat dong san