Tự theo dõi chi tiêu trong một tháng, đây là những nhân tố tôi ước mình nhận ra sớm hơn

Đầu năm nay, tôi đã tự cam kết sẽ theo dõi chi phí của chính mình trong một tháng, giống như việc bạn theo dõi lượng thức ăn nạp vào cơ thể nếu như bạn đang nỗ lực đổi mới cơ chế ăn uống.

Theo dõi chi phí chẳng phải là một vấn đề lạ lẫm, và có thể là một lời nhắn nhủ bình thường mà bạn từng nghe trước đây. Có lẽ, giống như tôi, bạn đã bỏ lỡ lời nhắn nhủ này vì không nhìn ra yếu tố. Tôi trông thấy bản thân mình đã có thể mường tưởng việc chi tiêu của bản thân như thế nào. 

Tôi không phải là một con nghiện sắm sửa, những kẻ chẳng thể lướt qua một siêu thị J.Crew mà không rút thẻ nguồn vốn vay ra. Tôi đủ kiếm được thức về các khoản chi tiêu để nhân thức khi nào bản thân có thể chi trả cho những việc như thế, hoặc khi nào không.

Dĩ nhiên, một ngày nọ tôi quyết định xem xét lịch sử giao dịch của mình, xem trong một khoảng thời điểm, tôi đã chi bao nhiêu tiền cho các danh mục không giống nhau. Trong ba bốn tuần trước, tôi đã chi một khoản tài chính lớn lao 636 USD cho riêng việc bán buôn tại Amazon. Và thử đoán xem tôi đã tìm những gì? Theo lịch sử sắm hàng, đó là vài cuốn sách du lịch, một vài đôi giày và máy tăm nước. Những khoản chi phí này chẳng hề quá tồi tệ, song tôi đã đánh giá thấp số tiền được cộng dồn. Có nhẽ tôi đã không giữ vững chi tiêu của mình tốt như tôi nghĩ. chậm triển khai là số tiền không bé nhỏ, và đối với phổ thông người, nó đủ để chi trả cho việc mua sắm tạp hóa trong 1 tuần, trả góp tìm xe hơi hoặc thậm chí là một phần của tiền thuê nhà 04 tuần.

Sau cùng tôi quyết định chấp hành lời nhắn nhủ về tiền bạc căn bản này và mở màn viết ra các giao dịch mua sắm của chính mình như một cách thức thể nghiệm. chậm tiến độ là một bài tập đơn giản, nhưng vô cùng hiệu quả. Và nó đã dạy tôi một số bài học về cách thức mà phần nhiều người trong chúng ta tiêu tiền.

Chi tiêu là biện pháp mặc định của chúng ta trước một điều

Chi phí thường là mặc định cho phần lớn chúng ta – như một giải pháp đầu tiên cho bất cứ nhân tố nào. Cần có luôn thể hình đẹp? Tức thì chúng ta sẽ tậu ngay một máy chạy bộ mà có lẽ sẽ không bao giờ sử dụng. Bạn muốn cải thiện vẻ bên ngoài? Đi vào Bloomingdale và mua một tủ quần áo mới để thấy tự tin hơn. Về bản chất việc chi phí không có gì là sai lầm, nhưng nó có thể trở thành bản năng làm cho chúng ta hành động trong vô thức, đặc biệt là khi buôn bán online.

Đơn giản là viết ra mỗi lần mua, bằng bút và giấy, buộc tôi phải nghĩ suy trước khi mua bất kỳ thức gì. Việc trợ thời dừng ngắn này sẽ sinh ra phản xạ làm tôi kiếm được thức rõ hơn về phương pháp tôi dùng tiền. Chả hạn: tôi muốn tìm hiểu thêm về Ecuador trước khi tới đó, cho nên tôi đã mua thấy một quyển chỉ dẫn ngao du trên Amazon và nhấn nút sắm. Vấn đề được khắc phục. Một lần nữa, yếu tố này không có gì là sai lầm cả, nhưng tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc vay lại hay sắm cũ. Chi tiêu luôn là giải pháp dễ dàng.

20 đô la đã trở thành 3 đô la

Nếu như bạn chưa bao giờ nghe nói về thuật ngữ "the latte factor", thì cụm trong khoảng đó được sáng tạo bởi chuyên gia nguồn vốn của David Bach, người nghĩ rằng việc cắt giảm các khoản chi tiêu bé bỏng có thể dẫn tới việc dè xẻn lớn hơn. Những kẻ phản đối thì lập luận rằng thật dại dột khi chờ mong đa dạng tương tự từ một tách cà phê 3 đô la - rút cuộc, nó chỉ là 3 đô la.

Điều sẽ nảy sinh khi bạn mở đầu cho rằng "chỉ là 3 USD thôi mà" với đa số mọi thứ. Mua ngẫu hứng một túi kẹo ở quầy giảm giá? Cũng được, chỉ 3 đô la thôi. Dĩ nhiên, khoản tài chính này sẽ cộng vào tổng chi tiêu, nhưng điều hiểm nguy hơn ở đây là khi bạn kiếm được phổ quát tiền hơn, "khoản 3 đô la" này cũng sẽ tăng lên. Khi tôi muốn sắm một quyển sổ biên chép bọc da kì khôi mà tôi cam kết không cần, tôi đã thấy bạn dạng thân tự biện minh theo cách này: "Chỉ 20 đô la Mỹ, thậm chí không đáng để nghĩ suy phổ thông. Cứ tìm thôi!"

Phân bổ ngân sách ko phải là đầy đủ

Đã từng viết một cuốn sách về tiền bạc, tôi tin rằng tôi khá hiểu về nó. Và để tiếp xúc tốt với tiền nong, số đông các chuyên gia sẽ khuyên hãy bắt đầu bằng việc lập ngân sách. Ví như bạn muốn chi tiêu cho mình - tiết kiệm một phần tiền trước khi bạn chi phí - thì người nào nhiệt tình sau đó bạn sẽ chi phí vào việc gì?

Nhưng khi tôi xem xét đến những thứ định tìm, tôi đã sớm nhìn thấy một nửa trong số đó là những món đồ được lựa chọn một cách thức công bằng, bốc đồng. Cam đoan, tôi dự tính ngân sách và tự trả tiền cho bản thân trước, nhưng nhân tố đó không có tức thị tôi đã tiêu tiền tài chính mình theo bí quyết tốt nhất có thể. Tôi có thể dành dụm phổ thông hơn cho nghỉ hưu. Tôi có thể dè xẻn phổ thông hơn cho du lịch. Khi bạn có tinh thần hơn với chi tiêu của bản thân, bạn có thể quá bất ngờ về những khoảng trống bạn có thể tạo trong ngân sách của chính mình. Vấn đề này làm cho việc lập ngân sách không còn quá quan trọng nữa vì bạn đã chi tiêu ít hơn những gì dự tính.

Khiến thế nào để tự theo dõi chi tiêu của phiên bản thân

Shannon McLay, người sáng lập Financial Gym, một công ty tạo dựng chiến lược tài chính ở Manhattan, cho nhân thức cô đòi hỏi khách hàng mới làm theo cùng một thể nghiệm tôi đã làm cho: Theo dõi mọi chi phí họ chấp hành mỗi ngày, trong một 04 tuần.

Cô ấy san sẻ: " Có những đối tượng mua hàng của tôi đã dè xẻn được gần 3000 đô la Mỹ mỗi bốn tuần chỉ bằng việc lưu tâm hơn về chuyện họ đang chi phí cho việc gì." Họ có thể dùng các Áp dụng như Expenses Ok, Expense Keep, Excel, hoặc chỉ dễ chơi là tính năng chú thích trên điện thoại của mình.

Tôi đã dùng một cây bút cũ, một số tờ giấy và cuốn sổ tay khi chấp hành theo dõi chi phí của mình. Nó kém dễ dãi hơn so với một Áp dụng, nhưng dường như nó khiến tôi tập trung hơn và việc thực hiện các bài tập. Tôi không chỉ viết ra những giao dịch mua hàng của chính mình – mà còn viết ra những món đồ mà tôi muốn tậu, những xúc cảm và sự biện minh mà tôi cho chúng. Nhân tố này có vẻ hơi thiên về xúc cảm, nhưng tài chính cá nhân chính là tương tự. Nhân tố đó giúp bạn hiểu được cảm giác khi bị cám dỗ trong sắm sửa, để bạn có thể ngừa những cảm xúc đó sau này.

Sau khi hết tháng, hãy tìm hiểu những gì bạn đã chi tiêu hàng ngày, hàng tuần và hàng 04 tuần và xác định xem vấn đề đó là phí phạm, dè xẻn hay hợp lý.

Từ đó, hãy thách thức phiên bản thân để chi tiêu ít hơn trong 04 tuần tiếp theo. Nó không phải là một bài tập mà bạn phải kết thúc mãi mãi, nhưng theo dõi là một cách thức hiệu quả nhằm tái thiết lập lề thói chi phí và đảm bảo bạn sẽ kiếm được thức được phiên bản thân đang chi tiêu như thế nào.

Và "kiếm được thức" mới chính là mục tiêu thực thụ của bài tập này. Nó chỉ dễ chơi là tiêu tiền bạn vất vả nhận với một tẹo tính toán. Thật khó để nói rằng bạn sẽ không bao giờ trao đổi một cách thức "bốc đồng" nữa. Vì thế, cô McLay gợi ý nên có một khoản dự tính cho những bất ngờ tương tự.

"Tôi có đối tượng mua hàng thường xuyên dè xẻn tham gia quỹ này với số tiền trong khoảng 50 đến 500 đô la mỗi 04 tuần để chi trả cho những đàm phán ngẫu hứng, như một vài giờ vui mắt với anh em hoặc một chiếc váy trên lăng xê mà bản thân rất thích", cô nói. Sở hữu một account như vậy không chỉ giúp giữ vững số tiền bạn tiêu quá tay, mà còn làm bạn cảm thấy ổn hơn sau đó.

Một lần nữa, lập ngân sách chẳng phải là tuyệt vời, nhưng việc cân bằng rất cần thiết. Đồ mưu hoạch cho các chi phí ngẫu hứng của bạn trước, nhưng theo dõi việc mua sắm mỗi giờ và sau đó để tái thiết lập lại thói quen của bạn. Bạn có thể bất thần về những thứ mà bạn từng muốn sắm sau khi mở đầu theo dõi.

Mỹ Linh

Theo Nhịp Sống Việt/New York Times


Xem thêm: bds