Cậu tí hon cả gan ném đá tan vỡ kính ô tô của người lạ và cái kết gửi gắm thông điệp: 'Có tĩnh tại thì đời mới an lạc'

Giữa kỷ nghuyên nhanh nhẹn, người nào cũng nỗ lực chạy đua thật với tốc độ cao trên đoạn đường sự nghiệp để kiếm tiền, dĩ nhiên trên những chuyến hành trình ngược xuôi với vận tốc chớp nhoáng ấy, có khách hàng nào nhìn thấy rằng chính mình nhường nhịn như đã tiến công mất thứ gì không? Câu tư vấn cho câu hỏi này nằm trọn trong câu chuyện dưới đây.

Chuyện kể rằng có một vị lái buôn trẻ rất phong phú đang lái chiếc oto vừa tìm về nhà trong niềm hoan hỉ khôn cùng. Bất thần thay khi đang chạy tới một ngã rẽ, cửa kính của chiếc xe giá trị hàng tỷ đồng ấy đã bị một hòn đá ném vào và vỡ vạc tan nát.

Cậu bé cả gan ném đá vỡ kính ô tô của người lạ và cái kết gửi gắm thông điệp: Có tĩnh tại thì đời mới an lạc - Ảnh 1.

Giận dữ, bối rối trước sự cố làm chiếc xe yêu dấu “bị thương”, vị lái buôn liền mở cửa phóng xuống xe rà soát xem người nào “cả gan” khiến cho vấn đề đó. Và kẻ ném hòn đá không ai khác chính là một cậu gầy. Cậu ta khép nép nhìn vị doanh nhân với ánh mắt sợ sệt.

Vị lái buôn ngay tức khắc lao đến, hùng hổ mắng cậu nhỏ một trận ra tuồng: “Tại sao cháu lại làm như thế? Cháu nghịch phá vừa thôi. Cháu có biết chiếc xe này chú sắm hết bao nhiêu tiền không? Bây giờ sửa nó thì chú lại mất thêm một đống tiền, tại cháu đấy”.

Nghe vị thương nhân mắng như tát nước tham gia mặt, cậu bé dại bật khóc và lí nhí đáp: “Cháu xin lỗi, cháu không còn cách thức nào khác, cháu chỉ muốn chú dừng xe lại”.

Chưa kịp nắm bắt nội dung trên là gì, vị thương lái đột nhiên nghe chú rỡ ràng nói tiếp: “Anh cháu bị tật phải đi xe lăn nhưng vừa ngã ở kia. Anh nặng quá, cháu không đỡ dậy được, cháu hò hét ở đây mong dân chúng giúp đỡ mà chẳng ai nghe thấy, công chúng lướt qua mà không xem xét gì đến cháu. Cháu đành phải ném đá tham gia ô tô chú để gây lưu ý. Cháu xin lỗi, chú giúp anh cháu với, anh cháu bị thương chảy máu rồi”.

Cậu bé cả gan ném đá vỡ kính ô tô của người lạ và cái kết gửi gắm thông điệp: Có tĩnh tại thì đời mới an lạc - Ảnh 2.

Đến lúc này đây, lửa giận trong lòng của vị lái buôn đột dịu lại, anh ta bất thần trước lời khẩn cầu của cậu bé bỏng nhưng cũng nhanh lẹ chạy tới giúp một tay đỡ người anh tàn tật của cậu bé bỏng dậy và rà soát chiếc xe lăn.

Khiến hoàn thành, cậu nhỏ lại vội vàng xin lỗi vị thương gia cùng lúc không quên cảm ơn: “Cháu xin lỗi chú nhiều lắm và cũng cảm ơn chú vì đã giúp anh em cháu. Chú tốt bụng nhất quyết sẽ được trời cao ban phước lành”. Nói rồi cậu nhỏ dại đẩy xe lăn đưa anh chính mình đi, nhị bóng vía bé bỏng nhỏ tuổi gò cứ thế khuất xa dần xa dần giữa dòng người nhanh nhẹn.

Quay quay về chiếc xe sang mới mua, vị thương lái thở dài tự trách bản thân mình: “Giá như bản thân không vội vàng bỏ quên lương tri thì đâu phải bị một hòn đá nhắc nhở” - đây cũng chính là đáp án của nghi vấn đầu bài.

Cậu bé cả gan ném đá vỡ kính ô tô của người lạ và cái kết gửi gắm thông điệp: Có tĩnh tại thì đời mới an lạc - Ảnh 3.

Quả tình, vì phổ thông nguyên do, chúng ta vô tình chợt trở thành vội vàng giữa thời đại này, lý vì thế có thể là vì kiếm tiền nuôi mái nhà hoặc thỉnh thoảng cũng vì muốn chẳng kém cạnh khách hàng nào,... Chẳng ai cấm chúng ta sống vội, cũng chẳng ai bắt chúng ta nên sống đủng đỉnh lại đi, đương nhiên giả dụ vội vã mà bỏ quên đi lương tri cũng như là các giá trị của đạo làm cho người thì có đáng không?

Giáo lý nhà Phật dạy, chúng ta hãy tu ngay trong đời sống bình thường của mình: ăn cũng tu, ngủ cũng tu, đi làm cho cũng tu,... Tu ở đây chẳng phải là cái gì quá cao quý xa vời ăn chay trì chú, tu tức thị giữ cho nhân tâm chính mình trong sạch, không u mê mù quáng chạy theo bất kỳ thứ gì mà tiến công mất sự thiên lương vốn có trong trái tim.

Cậu bé cả gan ném đá vỡ kính ô tô của người lạ và cái kết gửi gắm thông điệp: Có tĩnh tại thì đời mới an lạc - Ảnh 4.

Chỉ khi đó, chúng ta dù có vội vã sống cũng sẽ không bao giờ bị bất kỳ một hòn đá nào như trong câu chuyện trên nhắc nhở. Thậm chí còn trời cao chiếu cố ban cho phúc huệ vĩnh viễn. Người không tu, tâm không tĩnh, trí không thông mà quên mất lương tri thì trước sau sớm muộn gì cũng chẳng được như ý.

Sáng đi làm thấy cụ già hoặc một số đứa trẻ muốn sang đường, dừng xe vài phút đưa họ sang; chiều nay đang vội về đón con mà thấy đồng nghiệp mất chìa khóa, nán lại ít giây hỗ trợ tìm,... Tu là như thế đó, món quà ngay ngay thức thì nhận được là lời cảm ơn, là một nguồn năng lượng tích cực giúp tinh thần lúc nào cũng tràn ngập nụ cười và hạnh phúc vì đã làm cho được việc tốt.

Món quà to lớn hơn, trời cao có mắt ắt sẽ tự an bài.

Theo Old Fashioned

Helino


Đọc thêm: bat dong san